Bình thường rồi…

6 phản hồi

Biết ngay mà, chuyện rồi cũng lại đâu vào đó thôi…
Cứ tưởng chiều nay xui tận mạng rồi chứ… Ở nhà nghĩ thầm tới lớp định tìm cách lân la nói chuyện với nhóc nhếch, rồi hỏi thăm, rồi lì xì… Nhưng sau khi chạy hộc tốc lên lớp (vì chuẩn bị lì xì nên đi trễ), chả thấy thầy giáo đâu, lớp thì toán loạn. Hóa ra hôm nay không học mà thực hành, ôi đen… Vậy thì làm gì có cớ mà ngồi gần hỏi chuyện giảng hòa đây -> chán như con gián đành gác tay ngủ gật vậy. Đến giờ xuống thực hành, lê cái thân cao còm ra khỏi lớp (cố tình đi sau nhóc nhếch cho đỡ phũ phàng). Ra khỏi cửa thì thanht_ bảo cầm hộ cái cặp nó đi vô wc. Thế là đứng lại đợi nó… Nhìn nhóc nhếch nô đùa xa xa. Người gì mà phũ phàng thế, không biết buồn à…
Đang quay mặt nhìn về phía cửa wc ngóng thanht_ chui ra thì có tiếng lảnh lót đằng sau: “Em có cái này cho anh nè”. Ngây 5 giây rồi mới biết nhóc nhếch đang mở cặp lôi cái gì đó ra… Lôi ra 2 cái dây đeo có đính viên đá gì đó đưa cho mình bắt chọn 1 trong 2. Chọn cái to to nhưng hình như chọn sai mất rồi, thanht_ ra bảo của mình là viên nhỏ, chữ Tài hay sao ý. Thì ra buổi sáng 2 đứa rủ nhau đi Quốc Tử Giám rồi rinh 3 cái về, nhóc nhếch chọn cho mình 1 cái. Rồi mình cũng lôi mớ lì xì ra, lì xì cho mỗi đứa 1 cái… Vậy là lại cười nói vui vẻ đi xuống… Mọi chuyện lại trở lại như cũ. Hình như giảng hòa thời nay không cần biết lý do!

Tan học, ciao nhau tử tế. Về đến nhà mới nhớ đi mua quà SN cho Hằng chị, thế là tếch xe đuổi theo nhóc nhếch, rủ đi theo luôn… 2 đứa lượn lờ mua quà, rồi phi về dưới mưa(có áo mưa nhưng nhóc nhếch không thích đi, chả hỉu sao. Con gái khoái lãng mạn kiểu đi dưới mưa hề).

Sự vĩnh cửu trong đôi mắt

6 phản hồi

Buổi sáng hôm ấy, tôi được chứng kiến một mối tình thật lãng mạn tại một nơi mà ít ai có thể ngờ đến sự hiện diện của nó – đó là viện điều dưỡng. Bố tôi đang điều trị ở đó, nằm cùng phòng với ba người đàn ông khác.

Có đôi vợ chồng già cũng được đưa đến đây điều trị. Vì không còn phòng, nên người ta buộc phải tách riêng vợ chồng họ. Ông West, người chồng, được xếp nằm cạnh giường bố tôi. Người vợ nằm cùng phòng với những phụ nữ khác ở tầng dưới.

Sáng hôm đó khi đến thăm bố, tôi gặp ông West. Có đến ba nhân viên của viện điều dưỡng đang chăm sóc ông. Ông không chịu ăn gì kể từ khi vào viện. Nhìn nét mặt căng thẳng của các cô y tá, tôi hiểu rằng họ rất lo cho ông. Một cô đang cố đưa muỗng thuốc vào miệng ông, cô thứ hai dỗ dành đưa ống hút để ông uống thuốc bổ. Còn cô thứ ba đang đứng bên cạnh, tay cầm tách nước.

Một cô y tá lên tiếng:

– Bác dùng thử cái này nhé.

Cô lấy ra một thanh kẹo que, bóc vỏ mời ông. Nhưng môi ông cứ mím chặt. Ông không nghe bất cứ lời dỗ dành nào. Rồi ông lẩm bẩm một điều gì đó về người vợ hiện đang nằm ở tầng dưới.

Tay vẫn cầm que kẹo, cô y tá quay sang nói với người cộng sự:

– Cô đi tìm bà West giùm tôi nhé, có lẽ ông sẽ chịu ăn nếu có bà ấy ở đây.

Vài phút sau, người ta đẩy một chiếc xe lăn vào phòng. Trên xe là một phụ nữ với gương mặt phúc hậu. Rồi bà cầm que kẹo, nở nụ cười và ông West cũng cười thật rạng rỡ. Bà vỗ nhẹ lên tay, sau đó xoa nhẹ lên trán ông và khẽ khàng dỗ dành. Lúc đó, tôi có cảm giác như mình đang xen vào khoảnh khắc riêng tư của đôi vợ chồng ấy.

Bà thuyết phục chồng bằng thái độ thật nhẹ nhàng, từ tốn với một giọng nói êm dịu. Và ông chịu mở miệng, thưởng thức que kẹo trước sự ngạc nhiên của các cô y tá. Vừa ăn, ông vừa mỉm cười nhìn vợ. Bà West tiếp tục ngân nga một giai điệu quen thuộc và vẻ mặt nghiêm nghị của ông trở nên thật tươi tắn.

Mắt tôi ngấn lệ vì xúc động và tôi chợt nhận ra sự lãng mạn không chỉ có trong tình yêu khi người ta còn trẻ, mà nó sẽ kéo dài trong suốt cuộc đời và càng mạnh mẽ hơn khi người ta có tuổi.

Khi chứng kiến thời khắc lãng mạn đó, dường như tôi đã nhìn thấy trong mắt của hai cụ già một thứ ánh sáng diệu kỳ – ánh sáng của tình yêu vĩnh hằng.

Ôi, tình yêu…

2 phản hồi

    Tình yêu thật là buồn cười. Vừa mới vui đấy, cười đùa đấy, nhưng chỉ trong 1 khoảnh khắc thôi, bỗng buồn được ngay… Vừa mới tới lớp, nhìn thấy nhau liền nhoẻn miệng cười, rồi ngồi bên nhau hỏi han đủ điều, toàn điều vớ vẩn nhưng cũng thấy vui. Hoặc không nói gì nhưng cũng vui… Nhưng chỉ sau vài câu nói thôi, là đã khác hoàn toàn ngay… Ngồi gần nhau, nhưng mỗi đứa một hướng, mỗi đứa 1 suy nghĩ, không đứa nào mở lời nói với đứa nào câu gì… Giữ trong mình những suy nghĩ, suy tư của riêng mình… cũng chả biết là nghĩ gì nữa… Rồi vẫn đi về cùng nhau, nhưng vẫn không nói với nhau câu gì, cũng không chào nhau nữa…

Hình như lại giận nhau rồi. Mà chỉ tại mấy thằng bạn chết tiệt, đi thì cứ đi, đừng có rủ làm chi khiến mình thèm… Dù không muốn đi nhưng bọn mi rủ thì tao cũng ham, nhưng rồi nhóc nhếch không cho đi, lại căng thẳng, lại hờn dỗi…

Mình cần một người yêu mà, đâu phải má mi thứ 2 đâu… Đâu cần một người yêu hiền lành, ngoan ngoãn chi đâu, mà cũng chả bao giờ sai bảo hay bắt nạt gì, chỉ cần đừng tỏ ra lấn lướt người khác là được… thế mà nhóc nhếch toàn thích bảo chi cũng phải nghe là sao, không nghe thì giận dỗi đủ trò… Thích bắt nạt người khác thế à, thích cảm giác chiến thắng sai bảo người khác thế à?… Buồn quá đi, thất vọng quá đi…

Lần này thì thôi rồi, đành thế thôi, chừng nào nhóc nhếch chưa hiểu ra vấn đề thì mình cũng chịu… Đành gặm nhấm nỗi buồn vậy. Chắc nhóc nhếch cũng chả vui gì, nhưng cái tính ương bướng thì còn cao lắm…

Thôi kệ, được đến đâu thì đến, tại vì iu nhóc nhếch quá nên không muốn nhóc nhếch buồn… Nếu duyên chẳng thành, mai này con cầu cho vợ con nó hiền chút chút, chứ giống như người iu con bi giờ thì con đến bỏ nhà mà ra đi mất, lạy trời… Mắng thì không lỡ, cứ thế mà làm theo ý mình thì lại sợ em buồn, nói nhiều chả sửa thì cũng chịu rồi… Nó thành hệ thống rồi sao ý, sửa chả được… Lại buồn típ…

Lòng ta là một cơn mưa lũ
Đã gặp lòng em là lá khoai
Mưa biếc tha hồ rơi giọt ngọc
Lá xanh không ướt đến da ngoài…

Quay lại điểm xuất phát mới…

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vậy là đã kết thúc thời gian nghỉ Tết… Nhiều niềm vui nhưng cũng có những chuyện không như ý muốn… Thời gian nghỉ chủ yếu chỉ đi chơi, đi chơi và đi chơi… Không dành thời gian cho gia đình được nhiều, khi đi cảm thấy ân hận và thương mẹ quá chừng…

Lên Hà Nội sớm tiếp tục đi chơi và tiễn thằng ra sân bay… Nghĩ cũng tội, lúc về thì đi 1 mình, lúc đi thì chỉ có mỗi thằng bạn thân… Nhưng nó chắc cũng giống mình thôi, không thích sướt mướt, ủy mỵ, cứ ra đi 1 mình như vậy, hơi tủi 1 chút nhưng lại thoải mái… Dê, chúc mi vào trong đó mạnh khỏe và thành công…

Lại bắt đầu 1 năm mới, lại bắt đầu một thời gian mới để cố gắng và học tập (việc chính của mình bi giờ chỉ là học tập thôi mà). Dù bắt đầu 1 năm mới nhưng thời gian học của kỳ II cũng đã đi được 1 nửa, vào năm mới cũng là lúc mình phải chuẩn bị công tác thi lại, làm bài tập Tiểu Luận, tiếp đó lại thi hết kỳ II. Quái dị, vậy là cũng đã sắp hết năm thứ III rồi, nhanh thiệt nhanh…

Năm nay có lẽ phải đề ra 1 số mục tiêu cụ thể rồi từng bước thực hiện chứ cứ tình trạng như năm trước, đầu năm nghĩ thì nhiều nhưng tổng kết cũng chưa làm được gì to lớn cả…

Vì một tương lai tươi sáng

À quên, hôm trước lại vừa thay đổi giao diện của blog. Mặc dù cái cũ cũng đẹp, nhưng năm mới rồi, cũng phải thay đổi cái mới chứ… Có khi mất 1 đống thời gian nữa cho cái giao diện mới này đây…

Tạm thời phải nghỉ Internet 1 thời gian..

5 phản hồi

Vậy là mình phải về nhà ăn Tết rồi. Thằng Dê đã có người đón, do vậy ngay ngày mai mình sẽ chuẩn bị sắp xếp về Hải Phòng luôn. Cũng khá là bất ngờ trong khi mình chưa chuẩn bị gì cả. Sáng mai phải dọn dẹp xong hết mới về được, lại còn phải kiếm quả nồi cơm điện đút vô đầu mới dám về…
Ôi, thế là tạm thời kết thúc những ngày tháng ăn Net ngủ Net chơi cũng Net. Dù sao thì Thế Giới Hoàn Mỹ cũng vừa đóng cửa closebeta, chả còn gì lưu luyến. Tiếc cái là 14/2 thì nó lại Open trong khi mình vẫn ở dưới HP, lấy đâu ra máy mà cày bi giờ…
Có lẽ lúc trở lại HN mình sẽ trở thành người thiên cổ mất… Một ngày không đọc tin tức là đã có biết bao nhiêu là thứ, trong khi bi giờ gần 2 tuần không đọc tin tức thì…

Thôi vậy, trở lại với thực tế, xa rời cuộc sống ảo 1 thời gian… Chúc 1 Tết thật may mắn và vui vẻ..

Cho ngày Valentine…

10 phản hồi

Hôm nay thử ngồi viết 1 chút gì đó cho ngày Valentine xem?…

Hỡi những con người đang yêu, đã yêu và chưa yêu…

Lúc này mình cũng chả biết viết cái gì nữa? Chỉ chợt nảy ra ý định “có cái tiêu đề thế kia” thôi… Hay là kể chuyện mình nhỉ…

Câu chuyện bắt đầu…

Tình yêu đối với mỗi người thật là khác nhau… Có người nói yêu từ rất sớm, có người thì vẫn cố chờ đợi tình yêu… Là tôi đang nói về tiếng yêu đầu tiên!

Những người bạn của tôi, các bạn nghĩ xem? Liệu mình nói từ “yêu” từ khi nào? Hay bạn nghĩ tình yêu là gì mà đến giờ vẫn còn giữ tiếng “yêu”?

Hẳn đã có lần, bạn ngồi cùng mấy đứa bạn thân, đùa vui câu chuyện và hỏi nhau rằng: “Bạn bắt đầu biết thích một người khác từ khi nào?”. Tôi thì tôi nghĩ mình bắt đầu biết thích một ai đó từ khi học mẫu giáo cơ :)) .Thế rồi khi đi học cấp I, tôi lại thích một người khác, tiếp tục 2 người nữa trong thời gian cấp II và một người duy nhất ở năm học cấp III… Tính ra thì cũng chả nhiều lắm nhỉ? Nhưng đều có 1 điểm chung, nếu thời gian đó mà tôi thích ai, thì chỉ có người đó thôi… Hờ hờ, cũng kinh nhỉ? Cũng khá là đau buồn thế này, tính vốn nhút nhát, do vậy thích ai lắm thì cũng chỉ giữ mãi trong lòng không dám nói ra, đến 1 lần máu liều + máu điên nổi lên dám thổ lộ và ăn ngay “cú sút vào tim” đau điếng đến tận bi giờ vẫn còn hận (thù dai thật)… Nhưng càng lớn, tôi lại càng hiểu ra rằng, mĩnh vẫn chỉ là “thích” mà thôi. Cũng vẫn cảm giác nhớ, cũng vẫn có mơ mộng, nhưng nó không thật sự mãnh liệt, nó không có gì thật sự khác biệt…

Vào Đại học, đó cũng là lúc tôi bắt đầu phải nghĩ tới tương lai cho bản thân, cũng là thời kỳ những người bạn thân quanh tôi bắt đầu có… người yêu!(Họ bảo thế). Tôi vẫn thường mỉm cười khi nghe họ kể về nửa kia của mình, tôi cũng có 1 chút gì đó ghen tị, một chút gì đó cô đơn nhiều khi lang thang 1 mình qua các phố phường của Hà Nội và nghĩ rằng: “giá mà có ai bên cạnh”. Nhưng tôi vẫn dứt khoát không chọn một ai đó, tôi vẫn dứt khoát khẳng định những tình cảm yêu mến bạn bè mà tôi vẫn giữ trước kia không phải là tình yêu… Tôi vẫn nguyện chờ đợi một điều gì đó… Tôi vẫn tin rằng, nhất định 1 ngày nào đó tình yêu sẽ đến với tôi, tôi không mong chờ nó đến mà chỉ cứ để mọi thứ trôi đi, chuyện gì cần đến sẽ đến…

Thế rồi tôi tham gia vào đội Thanh Niên Tình Nguyện, cũng phải thừa nhận rằng cũng vì 1 phần nhiệt huyết, và 1 phần vì 1 cô gái học cùng lớp với tôi, năng động, hoạt bát, hồn nhiên,… (sau này thì còn thấy điên điên :)) ). Thế rồi mùa hè tình nguyện trôi đi, tôi được sống xa nhà 1 thời gian khá dài, sống bên những người cùng trang lứa, cùng giúp đỡ mọi người, cùng nhau trải qua thời kỳ đẹp nhất của Sinh Viên… Nhưng cũng trong thời gian đó, tôi tiếp xúc nhiều hơn với cô gái đó, tiếp xúc trong những sinh hoạt đời thường của cuộc sống… Và cũng chả hiểu từ lúc nào, tôi bỗng nhận ra nhiều điều từ cô ấy hơn (Nói luôn là trong đội có đến 4 đứa con gái cùng tuổi chứ không riêng gì cô ấy nhé)… Thế rồi 1 lần, chỉ vì trêu đùa không đâu, tự ái dởm không đâu, chúng tôi giận nhau… Chưa bao giờ tôi thấy con gái giận kiểu thế, cũng chưa bao giờ tôi lại “vờ giận” người khác kiểu thế. Nhưng lại chưa bao giờ tôi cảm thấy khó chịu, ngột ngạt như thế… Và rồi, đến 1 thời khắc, khi tôi không thể chịu được sự lạnh nhạt của cô ấy, tôi đã lên tiếng giảng hòa trước… Nhưng không may ở chỗ, cô ấy cũng đang có ý định giảng hòa với tôi, và vì 2 đứa đều khai thật là chẳng qua chả ai giận ai, chỉ là giả vờ nhưng đứa nào cũng tưởng thật thôi…

Tôi như người vừa chết được hồi sinh, tôi lại trở lại với tôi, vui vẻ, bắng nhắng… Và thật sự, tôi đã thổ lộ cùng cô ấy… Ngay phút giây đó, tôi đã phải công nhận với bản thân mình rằng, TôI đà yÊu !

Và tình yêu của tôi bắt đầu như thế cho tới nay… Thời gian đầu quả thật nhiều chông gai vô cùng, có đôi khi tôi tưởng như mình phải bỏ cuộc, nhưng rồi lại vượt qua, và cứ thế, cứ thế cho đến bi giờ, tôi cảm thấy rằng mình thật hạnh phúc… Hạnh phúc vì yêu và được yêu. Tôi không dám nhìn cuộc đời màu hồng, mà tôi luôn nhìn vào thực tế… Tôi không nói trước điều gì, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng cho tương lai…

Khi tôi đang hạnh phúc thì xung quanh tôi, có những người đang yêu thì lại phải tan vỡ…

Tôi sẽ nói tới 1 người, 1 người bạn gái trong lớp tôi, đã chấp nhận từ bỏ tình yêu khi biết rằng mình “không thể tiếp tục yêu được nữa”. Tôi thấy được sự can đảm từ bạn, nhưng tôi cũng thấy được sự đau buồn của bạn… Dù bạn không biểu hiện, dù bạn dùng cái bên ngoài để xóa đi cái bên trong, nhưng bạn vẫn không thể quên nó… Và bạn đã phải có những lúc sống thật với bản thân mình, bạn đã phải khóc bên vai tôi… Tôi sẵn lòng cho bạn mượn bờ vai làm nơi để khóc, vì lúc đó, tôi là 1 người bạn thực sự… Tôi thấy bạn quá cô đơn, quá đơn độc… Cho dù bờ vai của tôi cũng không làm bạn nguôi ngoai, cũng không thể làm vơi đi những gì bạn đã mất… Bạn cho tôi thấy 1 điều, càng phải biết trân trọng những gì mình đang có nhiều hơn…

Hỡi những người chưa yêu, đang yêu và đã yêu….

Các bạn đừng cố gắng tìm kiếm 1 tình yêu nào đó, cũng đừng chờ đợi tình yêu sẽ tự đến với bạn, tình yêu chỉ là những gì nhỏ nhoi bên ta, đến với ta mà ta không biết…
Các bạn cũng đừng nhìn tình yêu với con mắt màu hồng bởi vì điều gì cũng có 2 mặt… Hãy thực tế hơn trong tình yêu, hãy cho nhau những điều đơn giản và hãy trân trọng nhau và phải hiểu rằng, “bạn chỉ cảm thấy 1 thứ thật sự đáng quý khi nó mất đi”. Hãy để tình yêu làm sức mạnh để 2 bạn có tiến tới tương lai…
Các bạn cũng đừng quá đau khổ, tuyệt vọng hay mất tin tưởng khi đã không còn yêu! Dẫu biết rằng nói thì dễ, làm thì lại quá khó, nhưng tình yêu đã mất đi, dù có cố lấy lại cũng không còn nguyên vẹn như trước nữa, chi bằng hãy sống như không có ngày mai, hãy đốt cháy mình như một ngọn nến còn có ích…

Điều không thể nào khác được em ơi
Như sa mạc khát từng giọt nước
Như con chim ước khoảng trời xanh hót
Nên con người được sống để yêu thương…

Các bạn có muốn gửi tặng nhau bài love you and love me trong dịp này không?

Thân
Mitonios

Từ khoá cho mỗi người

4 phản hồi

Bạch Dương (21/3-19/4):
Từ khoá của bạn là “Tôi là”, do đó có thể bạn cần phải nghĩ đến ai đó
khác nữa để có sự thay đổi nhé. Hứa với bản thân rằng bạn sẽ dành thời
gian và nạp thêm lòng nhiệt tình cho một hoạt động từ thiện. Với tinh
thần thoải mái, nhất định bạn sẽ thay đổi được thế giới với tư cách là
người thầy của những những trẻ em cơ nhỡ.

Kim Ngưu (20/4-20/5):
Từ khoá của bạn là “Tôi có”, nhất định bạn hơi quá đam mê những “vật sở
hữu’ của bạn đấy nhé. Hãy “bình thường hoá” vấn đề đi thôi. Bạn hơi quá
sa đà với những thú vui của bản thân do đó bạn cần phải “kiềm chế” lại
và dành thời gian với thiên nhiên cây cỏ. Hãy chú ý đến chất lượng thay
vì số lượng.

Song Tử (21/5-21/6):
Từ khoá của bạn là “Tôi nghĩ”. Bạn là cô “tám” 360 độ và có nhu cầu vô
tận về những tin tức mới. Bạn nên vừa lắng nghe chăm chú hơn vừa nhìn
kỹ hơn mọi việc. Khởi động sở thích “tĩnh tâm” của bạn như yoga.

Cự Giải (22/6-22/7):
Từ khoá của bạn là “Tôi cảm thấy”. Bạn ám ảnh những gì mà mọi người
nói, rất ghi nhớ những lời chỉ trích sai trái cũng như những biểu hiện
vô ý. Bạn nên học cách chấp nhận những phê bình có tính xây dựng và
quẳng đi những lời bình phẩm ác ý không đáng làm mất thời gian của bạn.
Bạn có quá nhiều “tiềm năng” sa vào chuyện yêu đương với tính đa cảm
của bạn đấy nhé.

Sư Tử (23/7-22/8):
Từ khoá của bạn là “Tôi sẽ”, và chính bởi sự quyến rũ và sức hút cực
mạnh của bạn, mà từ “sẽ” của bạn thường bị hút theo. Đôi khi điều này
có thể trở thành độc đoán và kiêu ngạo. Bạn nên cố gắng hiểu rằng những
nhu cầu và ước muốn của người khác cũng quan trọng như của bạn. Bạn sẽ
bất ngờ khi nhận ra lòng vị tha đáng quí biết bao nhiêu.

Xử Nữ (23/8-22/9):
Từ khoá của bạn là “Tôi phân tích”, đó chính là phong cách phân tích
quá đà của bạn. “Thói quen” của bạn là chuyện bé xé ra to, khiến bạn
như đang chơi trò chơi phải phân thắng bại và thể hiện chính mình. Giải
pháp ở đây, hãy lập danh sách những việc phải làm trong năm mới và
phóng lớn dòng trên cùng: Hãy thoải mái hơn.

Thiên Bình (23/9-22/10):
Từ khoá của bạn là “Tôi cân bằng”. Bạn được yêu mến. Vẻ duyên dáng và
tài giao tiếp của bạn không ai vượt nổi. Tuy nhiên, bạn có thể kiềm chế
xuống một chút, không nôn nóng nhé! Bạn hay giấu cảm xúc của mình đằng
sau nụ cười quyến rũ. Hãy cương quyết đồng thời bộc lộ cảm xúc tự nhiên
hơn, bạn sẵn có duyên rồi mà.

Bò Cạp (23/10-21/11):
Từ khoá của bạn là “Tôi tạo ra”, và năng lượng tái tạo của bạn đáng nể
đấy. Về mối quan hệ, bạn cháy lên với cả cường độ lẫn nồng độ cảm xúc,
và bạn cũng có thể dập tắt ngay. Mặc dù trong thâm tâm bạn thực sự muốn
sự tương tác từ phía kia, nhưng đôi khi lực tác động từ phía bạn quá
mạnh. Thử giải pháp là một nụ cười nhẹ nhàng hay một chuyện cười dễ
chịu bổ sung cho thực đơn cuộc sống của bạn.

Nhân Mã (22/11-21/12):
Từ khoá của bạn là “Tôi nhận thức”. Với bạn hạnh phúc thực sự có nghĩa
là được tự do, và bạn không bao giờ ngại đòi hỏi nhu cầu của mình. Tuy
nhiên đôi lúc bạn bỏ sót nhu cầu của người khác. Hãy lắng nghe hơn, tỏ
ra tôn trọng hơn và nếu bạn có quan tâm ai đó, đưa họ vào kế hoạch du
lịch hay mạo hiểm trong năm nay nếu có.

Ma Kết (22/12-19/1):
Từ khoá của bạn là “Tôi sử dụng”. Bởi vì bạn luôn luôn tập trung lên
những thành công, có thể bạn sẽ “bỏ bê” đời sống tình cảm của mình và
quên hưởng hoa trái do thành quả lao động mang lại. Năm nay nhớ sử dụng
những ngày nghỉ phép của mình nhé! Hãy chuẩn bị cho kế hoạch “chạy trốn
lãng mạn” cùng người ấy, hoặc ít nhất cũng dành giời gian bên người
mình yêu thương, họ nhớ bạn lắm đấy.

Bảo Bình (20/1-18/2):
Từ khoá của bạn là “Tôi biết”. Bạn không chỉ hiện thân của “kiến thức”,
mà bạn còn “biết” được nhiều người nữa. Bạn cảm thấy hoạt bát hơn hết
và thấy an toàn khi xung quanh mình là những người bạn cùng chung chí
hướng. Bạn bỏ nhiều công sức để tham gia xã hội hoá trong khi không đủ
sức tìm hiểu ngay chính bản thân mình. Nên giành thời gian ở một mình
và ngẫm nghĩ nhé. Bạn bè nay đến mai đi, nhưng bạn luôn có chính mình
trong đời.

Song Ngư (19/2-20/3):
Từ khoá của bạn là “Tôi tin”. Sự tốt bụng của bạn biến bạn thành một cô
bé khờ cho những câu chuyện gây mủi lòng hoặc những trò láu cá. Đừng
biểu lộ thái quá tính dễ thương, ngây thơ của bạn, và biến nó thành lợi
thế của bạn. Hãy đặt mục tiêu cho năm nay là xoay chuyển được tình thế:
Bạn cứ ngây thơ mà lẳng lặng giành lấy điều mình thực sự muốn! Mọi
người sẽ không phát hiện ra “ý đồ” của bạn đâu.

Older Entries