Hoàng hậu Matsya

3 phản hồi

Đến những tia nắng mặt trời rực rỡ cũng thấy xấu hổ trước vẻ đẹp lung linh huyền ảo và trí tuệ tuyệt vời của nàng. Làn da mềm mại như dòng nước êm đềm hoàn mỹ, đôi môi đỏ mọng và mắt đen láy tràn đầy sức sống.
 
Nàng được ví như cánh tay phải của nhà vua, luôn giúp đỡ ông trong các cuộc phân xử và đưa ra những quyết định sáng suốt cho đất nước.

 

Không ai có thể thoát khỏi đôi mắt sâu thẳm của nàng khi làm việc tội lỗi và nàng luôn biết ai là nạn nhân, ai là thủ phạm. Sự khoan hồng và uy tín của nàng đã vang dội khắp vương quốc. Mọi người trong vương quốc luôn tôn kính nàng vì những điều nàng làm cho thần dân, nhất là những người nghèo.

 

Cách cung điện không xa có một người đàn ông sống trong cảnh nghèo nàn không một xu dính túi. Ông đã bị địa chủ chiếm hết đất, mà tuổi tác của ông chỉ cho phép làm những công việc nhỏ nhặt, chẳng đủ nuôi vợ và những đứa con nhỏ.

 

Mỗi buổi sáng ông đi đến từng nhà để xin thức ăn, tiền hoặc công việc nào phù hợp. Lòng tốt của mọi người cũng tạm đủ cho ông và gia đình sống qua ngày.

 

Nhưng lòng ích kỷ bắt đầu nhen nhóm trong lòng người đàn ông, và ông thường xuyên ăn uống cho thoả thích rồi mới quay trở về nhà với những đồ thừa còn lại. Tất nhiên ông ta khôn khéo không để ai khám phá ra cái bí mật đó và thường trở về nhà với bộ mặt rầu rĩ.

 

Một ngày sau khi được một ngôi nhà tử tế cho đồ ăn và gạo, người đàn ông nghèo ích kỷ nghe kể rất nhiều về sự rộng lượng của hoàng hậu Matsya. Nàng sẽ đi qua vùng này để thăm người dân.

 

Ông ta đã nghĩ ngay đến một cách rằng, nếu khuôn mặt của ông thể hiện sự đói khổ nghèo hèn, chắc sẽ được hoàng hậu cho hẳn một túi đầy tiền vàng chứ không ít. Chỗ đó đủ cho ông ta lo được phần còn lại của cuộc đời mình, đủ mua thức ăn và cung cấp cho gia đình. Ông ta nghĩ ngay đến việc giữ cho mình một khoản riêng và chỉ đưa cho vợ một ít tiền, như vậy ông ta có thể thực hiện được những ước muốn của mình.

 

Nghĩ xong ông ta liền chạy đến chỗ xe ngựa của hoàng hậu và van nài lính canh cho phép ông ta được nói chuyện với nàng. Nghe tiếng cãi cọ bên ngoài, hoàng hậu Rani Matsya liền mở rèm xe và hỏi người lính xem ông ta muốn nói cái gì.

 

Người đàn ông bắt đầu quỳ xuống và lê gối đến gần nữ hoàng với những lời ca tụng nàng, cầu xin nàng ban cho ít của bố thí. Hoàng hậu nhíu mày rồi hỏi người đàn ông rằng ông ta có thể đưa cho nàng một thứ gì đấy để trao đổi lại không. Ngạc nhiên trước câu hỏi, người đàn ông liền nhìn xuống bát đầy gạo vừa xin được ở nhà nọ. Với sự khó chịu trong lòng, ông ta chỉ nhặt lên vài hạt gạo và đưa nó cho hoàng hậu.

 

Rani Matsya đếm được 5 hạt gạo và nhìn vào bát đầy gạo của ông ta rồi nói: “Ông sẽ nhận được nhiều hay ít là do bản thân ông”. Nói rồi nàng cho xe ngựa chạy đi.

 

Người đàn ông bắt đầu giận dữ và lăng mạ hoàng hậu. Ông ta chưa bao giờ nghĩ trường hợp đó sẽ xảy ra. “Cô ta có thể yêu cầu mình trao đổi lại như thế nào đây trong khi cô ta chẳng cho một thứ gì?” – người đàn ông nghĩ. Ông ta giận run người, lao về nhà đưa cho vợ cái bát đựng gạo, chợt nhìn thấy một bao tải ở lối ra vào. Vợ ông ta liền thuật lại rằng có một số người đã đến và để nó lại ở đây.

 

Ông ta liền mở bao tải ra và thấy đầy một tải gạo. Đặt bàn tay xù xì lên những hạt gạo, ông phát hiện thấy có một đồng tiền vàng nằm lẫn trong đó. Tức tốc ông đổ hết gạo ra và chỉ tìm thấy 5 đồng tiền vàng – đúng với 5 hạt gạo ông ta đã đưa cho hoàng hậu.

 

Sự hối tiếc len lỏi trong đầu người đàn ông: “Giá như mình đưa cả bát gạo đó cho nữ hoàng thì bây giờ đã có thể có một tải đầy vàng”.

Một cốc sữa

13 phản hồi

Có một cậu bé nghèo hàng ngày thường đi đến từng nhà gõ cửa để bán báo trên đường tới trường học. Một hôm, chiếc dạ dày lép kẹp của cậu đột nhiên dở chứng. Cậu bé thò tay vào túi, chỉ còn lại duy nhất một đôla cuối cùng.
 
Cậu định dành dụm 1 đôla để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Tần ngần một lát, cậu bé quyết định đi đến một ngôi nhà phía trước để xin chút đồ ăn. Thế nhưng cậu hầu như mất hết can đảm khi mở cửa cho cậu là một cô bé xinh đẹp, dễ thương. Bối rối và ngập ngừng, nên thay vì hỏi xin thức ăn, cậu bé chỉ dám xin một cốc nước.

 

Cô bé trông thấy dáng vẻ nghèo khổ và đói lả đi của cậu, nên thay vì mang nước cô đã đem lại cho cậu bé nghèo một cốc sữa lớn. Cậu bé uống một cách ngon lành và chậm rãi. Sau đó, cậu mới rụt rè hỏi cô gái: “tôi nợ cô bao nhiêu?”

 

“Bạn không nợ tôi cái gì cả”- cô gái trả lời. “Mẹ đã dạy chúng tôi là không bao giờ được chấp nhận trả cho một lòng tốt”. Cậu bé cảm động nói “từ sâu thẳm trái tim, tôi thành thực biết ơn cô”.

 

Sau đó, Howard Kelly – tên của cậu bé, rời khỏi ngôi nhà cô bé tốt bụng đó, nhưng cậu không chỉ cảm nhận được sự khỏe khoắn trở lại của cơ thể, mà cậu còn có lòng tin tưởng hơn vào lòng tốt của con người. Điều đó giúp cậu mạnh mẽ hơn, không chịu khuất phục và từ bỏ số phận.

 

Nhiều năm sau đó, cô gái trẻ tốt bụng mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ địa phương đã cố gắng nhưng cũng không thể làm thuyên giảm bệnh. Cuối cùng họ quyết định chuyển cô gái lên bệnh viện thành phố – nơi các chuyên gia có thể chữa khỏi cho cô.

 

Trong số các bác sĩ, bác sĩ Howard Kelly cũng được mời hội chẩn. Khi anh nghe tới cái tên địa danh nơi mà cô gái sống, có một tia sáng chợt lóe lên trong mắt anh. Ngay lập tức anh đứng bật dậy. Chạy xuống đại sảnh bệnh viện và bước vào phòng cô gái.

 

Trong chiếc áo choàng bác sĩ, anh bước tới gần giường bệnh cô gái. Và ngay lập tức anh đã nhận ra cô. Sau một thoáng, anh quay trở lại phòng hội chẩn và đề nghị được là người phụ trách ca bệnh đó, và anh sẽ làm hết sức mình để cứu sống cô gái. Kể từ hôm đó, anh luôn có một sự quan tâm đặc biết tới ca bệnh của cô gái.

 

Sau một thời gian chống chọi, cô bé thuyên giảm bệnh và cuối cùng khỏi hoàn toàn. Trước ngày cô gái xuất viện, bác sĩ Kelly đã yêu cầu nhân viên quầy thu ngân chuyển hóa đơn tới phòng của anh.

 

Vị bác sĩ nhìn lên tờ hóa đơn, sau đó, anh viết lên mặt hóa đơn trước khi nó được gửi tới phòng bệnh của cô gái. Cố gái e dè mở ra đọc, và cô chắc mẩm rằng có lẽ cô sẽ phải làm việc cật lực cả đời mới trả hết hóa đơn này.

 

Cuối cùng, cô cũng cam đảm nhìn thẳng vào tờ hóa đơn, nhưng cô thật sự ngỡ ngàng khi trên phần đầu hóa đơn ghi dòng chữ:

 

“Hóa đơn đã được thanh toán bằng một cốc sữa.
 

Kí tên,

Bác sĩ Howard Kelly”.

Con búp bê thứ tư

1 Phản hồi

Priya là một cô bé luôn thu hút ánh mắt của mọi người. Bố mẹ của cô rất nổi tiếng và bà của cô thì thật đặc biệt. Ai cũng yêu quý Priya, họ hàng, thầy côgiáo, những người bán hàng và tất cả mọi người.
 
Bởi Priya khiêm tốn, biết yêu quý và tôn trọng tất cả mọi người. Cô bé không có thành kiến về sự đen tối hay trong sạch, giàu sang hay nghèo hèn. Ai cô cũng yêu mến và sẵn sàng trò chuyện. Nhưng đó cũng là nguyên nhân duy nhất khiến bố mẹ lo lắng về Priya: Cô không phân biệt được giữa tốt và xấu, say rượu hay không say rượu, bạn bè hay kẻ lừa gạt. Priya rất hay bị lừa mất tiền và đồ dùng cá nhân.

 

Một lần, khi mẹ của Priya bảo cô đưa những chiếc kẹo ngọt và vài bộ quần áo đến nhà dì cách đó vài kilomet thì cô lại đưa tất cả cho một người lạ mặt mà cô gặp trên đường. Người lạ mặt đã nói với cô bé rằng anh ta không được ăn một cái kẹo nào hàng tháng nay và những đứa con của anh ta thì đã từ lâu không có bộ quần áo mới nào để mặc.

 

Mẹ của Priya giận lắm. Đến nỗi mà suýt giang tay trừng phạt Priya, may thay có bà cô bé ngăn lại. Bà dẫn Priya vào trong phòng mình.

“Tại sao mẹ cháu lại giận dữ với cháu vậy?” – cô bé hỏi.

 

Người bà không vội trả lời ngay mà mang ra 3 con búp bê đưa cho Priya. Rồi bà bảo cô xuyên sợi chỉ qua tai những con búp bê.

 

Priya làm theo lời bà và cô bé rất ngạc nhiên khi sợi chỉ xuyên qua cái tai của con búp bê đầu tiên. “Đây là loại người mà nghe từ một tai và cho ra tai khác. Bây giờ thử một con khác”, bà nói. 

 

Sợi chỉ đã đi xuyên qua cái tai và cuộn lại bên ngoài miệng. “Đây là loại người nói bất cứ cái gì anh ta nghe được”, bà tiếp tục.

Priya đã lo lắng muốn biết chuyện gì xảy ra với con búp bê cuối cùng. Tính tò mò bất chợt trở lại hiện rõ trên khuôn mặt cô bé vì sợi chỉ không đi ra ngoài từ con búp bê. “Đây là loại người chỉ nghe và hiếm khi nói”.

 

Priya băn khoăn không hiểu: “Vậy thì loại người nào là người tốt nhất hả bà?”.

 

Người bà lại mang thêm con búp bê thứ tư. Priya gượng gạo trong việc xuyên chỉ qua tai, nó cứ chệch ra ngoài. “Cố thử lại lần nữa đi”, bà nói. Priya đã xuyên sợi chỉ sang một lần nữa, nó vẫn chạy ra ngoài. Thử lại một lần nữa, Priya đã luồn chỉ qua tai con búp bê và nó không ra ngoài chút nào.

 

 

“Đây là loại người tốt nhất”, bà nói. Một người biết khi nào nghe, khi nào nói và khi nào thì giữ im lặng. Bà khẽ đặt tay lên miệng cô bé và ra dấu im lặng, một khoảnh khắc bình yên trôi qua. Đôi mắt của Priya chợt lấp lánh như cô đã nhận được những lời nhắn nhủ mà bà cố gắng nói cho cô biết.

 

Từ ngày đó Priya chỉ nói khi cần thiết, biết giữ khoảng cách với những người lạ, và không còn mất bất cứ cái gì với bất cứ ai nữa.

 

Bởi lời của bà luôn trong tâm thức của Priya: “Một là phải biết khi nào nên nói, khi nào không nên nói. Hai là nghe cái gì và không nghe cái gì”.