Nghĩ về em… lặng lẽ giữa mùa đông

2 phản hồi


Sẽ ra sao nếu không có được nhau.
Con đường dài, chỉ một mình em bước
Nhiều chông gai và thăng trầm phía trước.
Lúc nản lòng, em biết dựa vào ai?

Anh biết rằng… Đôi lúc em phân vân
Vì dịu dàng là điều anh hơi thiếu
Hơi ngây ngô, lại vụng về, tẻ nhạt
Tóm lại là: Không giống kiểu em yêu.

Vì chưa gặp em, anh vẫn là cậu bé.
Khi yêu em, lại mạnh mẽ từng ngày.
Đừng thắc mắc vì sao anh thay đổi
Vì em thôi – Người con gái anh yêu.

Đừng bao giờ, ta thôi nghĩ về nhau
Về những phút giận hờn không đáng có
Về những khi anh một mình trước gió
Nghĩ về em… lặng lẽ giữa mùa đông.

Thời gian tuy dài nhưng tình là vô tận
Nỗi nhớ nào cũng êm ả trước niềm tin.
Trong tim nhau, ta giữ một bóng hình.
Lòng ấm lại và thấy mình hạnh phúc.
Siu tầm – đỉn gửi

My status

5 phản hồi

Mỗi người định nghĩa hạnh phúc theo cách của riêng mình. Khi định nghĩa của 2 người không khớp nhau, người này thường cố tỏ ra thương hại người còn lại. Và điều ấy thật sự là rất nực cười.

Dấu chấm trên tờ giấy trắng

8 phản hồi

Tại buổi diễn thuyết hàng trăm người, diễn giả bắt đầu buổi nói chuyện bằng một bài tập nhỏ. Ông đưa ra một tờ giấy trắng trên đó có một dấu chấm đen vào đặt câu hỏi với hội trường:

“Các bạn nhìn thấy gì?”

Một người giơ tay phát biểu: “Tôi thấy một điểm đen”;

một người khác: “Đó là một vết mực đen”;

lại có ý kiến hài hước cho rằng: “Là một nốt ruồi”. . . Hầu hết mọi người trong khán phòng đều gật gù đồng ý với những ý kiến đó, họ đều chỉ thấy mỗi điểm đen.

Diễn giả để hội trường lắng xuống, nhìn khắp lượt hội trường, giơ tờ giấy lên bằng hai tay, giật mạnh và hỏi “các bạn không còn thầy gì nữa sao?”. Bấy giờ mọi người mới ồ lên: “Tờ giấy trắng và một chấm đen”.

Người diễn giả mỉm cười và nói: “Cảm ơn những câu trả lời của các bạn, dấu chấm đen này đúng là rất nổi bật trên tờ giấy trắng, tôi đã làm ví dụ này với rất nhiều người và cũng nhận được câu trả lời tương tự. Phần lớn chúng ta chỉ nhìn thấy vết đen, vết bẩn, nhìn thấy cái xấu, cái sai của người khác mà lờ đi những khoảng trắng, những cái tốt đẹp của người ta. Cũng dễ hiểu thôi vì đó là tâm lý chung của con người, theo học thuyết của Abraham Maslow về nhu cầu tự nhiên của con người được chia thành các thang bậc khác nhau, phản ánh mức độ cơ bản đối với sự tồn tại và phát triển của con người. Và bậc 2 của thang Maslow là nhu cầu về an toàn, thế nên con người luôn luôn nhìn thấy điểm đen, cái xấu, nguy cơ . . ., để đạt được mức an toàn tối thiểu về tính mạng và tài sản”.

Nói đến đây, ông đưa mắt nhìn quanh khán phòng và đến đâu cũng bắt gặp những gương mặt đồng tình ủng hộ.


Ông nói tiếp: “Cũng giống như chúng ta đối xử với mọi người xung quanh, nếu bạn chỉ nhìn thấy cái xấu, cái sai, thì bạn chính là người phải chịu dằn vặt đau khổ, trong bạn luôn thấy hoài nghi lo lắng về mọi thứ diễn ra quanh mình. Thử nghĩ, một ngày bạn ăn vật chất 3 bữa, là những thứ ngon, bổ, sạch, còn “ăn” tinh thần thì cả ngày, thế mà bấy lâu nay chúng ta cho nhau ăn những gì? Có phải cũng ngon và bổ như ăn vật chất. “Bới lông tìm vết hay Đãi cái tìm vàng” là lựa chọn của bạn, tìm điều tốt đẹp của người khác bạn sẽ thấy sự tốt đẹp, tìm cái xấu, cái sai để bỏ đi những mối quan hệ chính là bạn đang tự hủy đi cơ hội của mình.”


Ông dừng lại và đặt câu hỏi với hội trường: “Làm thế nào để sử dụng tờ giấy này một cách hữu ích?” Có vài lời phát biểu: “Vẽ lên đó một bông hoa; gập đôi tờ giầy thề là chúng ta có 2 tờ giấy trắng; . . .” Diễn giả gật đầu và mỉm cười: “Vâng. Cảm ơn các bạn. Thật đơn giản khi chúng ta thay đổ tư duy, thay đổi quan niệm của mình về những thứ xung quanh. Con người ai cũng có mặt tốt, mặt xấu, có đôi khi mắc lỗi lầm, nhưng chỉ vì cái xấu, vì những lỗi lầm mà đánh giá sai về nhau thì quả là đáng tiếc. Bởi có thể lỗi lầm đó chỉ nhỏ xíu như một chấm đen chiếm 1/99 tờ giấy trắng, mà chúng ta bỏ đi một tờ giấy đẹp, có nên chăng?”


Diễn giả kết thúc buổi nói chuyện của mình trong tràng pháo tay không ngớt, họ nắm tay nhau, trao cho nhau nụ cười và những cái nhìn trừu mến thể hiện tình nhân ái

Hãy yêu nhau nhiều hơn

5 phản hồi

Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau, suốt cuộc hôn nhân của họ, và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đúng đắn.

Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn phải lo lắng điều gì. Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn.

Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, đến tuổi 70, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.

Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi”.

“Không sao mà, tôi hiểu…” – Ông chồng già đáp lời.

Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị được mời hai vợ chồng ăn tối. Người vợ nghĩ: “Sao lại không? Dù ly hôn vẫn sẽ là bạn cơ mà”.

Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử.

Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đó là món bà thích mà”.

Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội cho họ”. Nhưng người vợ đã cau mày đáp lại: “Vấn đề ở đấy đấy. Ông luôn đề cao mình quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à?”.

Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua, người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà. Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất, những điều tốt nhất cho bà thôi.

Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn còn yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu bà”.

Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, ông càng không ngừng bấm máy.

Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa.

Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông. “Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. Bà nghĩ, chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.

Bà đã không nhớ rằng ông bị đau tim…

Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn hộ của ông, nhìn thấy thân thể ông trên chiếc đi văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nhồi máu cơ tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà.

Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí.

Bà phải làm rõ tất cả tài sản của ông. Khi bà nhìn vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm, được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà.

Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng: “Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không còn trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà. Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều”.

Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu ông”. Nhưng ông đã không thể nghe được nữa.

Khi bạn yêu một ai đó, hãy cho họ biết, vì bạn không lường trước được ngày mai sẽ ra sao. Hãy học cách xây đắp hôn nhân hạnh phúc. Hãy học cách yêu nhau nhiều hơn, vì người bạn yêu thương, chứ không vì bất kỳ điều gì khác.

Ai cưa ai?

1 phản hồi

Hình minh họa: Veer.

Màu mật ong của ánh nến vẫn theo chàng về tận đây, căn phòng nhỏ xinh này, nơi chàng đang có ý định đưa nàng về cùng chung sống trước sự đồng ý của cả hai bên gia đình, họ hàng. Thi vị làm sao màu nến.

Chàng nhớ lại khuôn trăng e ấp của nàng khi ấy, trong bàn ăn nơi khách sạn chàng đặt chỗ trước. Vẻ yếu đuối, thẹn thùng, kín đáo của nàng khiến chàng luôn cảm thấy ta là anh hùng, là nơi vững chãi nhất để nàng có thể nương mình.

Hồi còn bé thi thoảng trong sách vở chàng bắt gặp đoạn văn tả nét đẹp của người con gái dưới trăng hay bên ánh nến, giờ mới thấy thấm thía. Đẹp, quá đẹp! Nét toàn mỹ của tạo hóa.

Ngoài vẻ đẹp thanh thoát, tự nhiên, nàng còn sở hữu một đời sống nội tâm phong phú, tính cách tốt bụng, thương người. “Phúc đức tại mẫu”, sau này con chàng sẽ có một người mẹ tuyệt vời nhất thế gian, thông minh nhất nữa.

Mà không, thông minh nhất phải là chàng mới đúng. Chàng đã chiến thắng được con người kiêu hãnh trong nàng, hạ gục nàng chỉ sau bảy lần gặp. Cho nàng vào cái bẫy êm ái chàng tạo lập ra. Cũng phải cảm ơn cô bạn đồng nghiệp nữa chứ nhỉ! Người đã cho số phone của nàng, để chàng có cơ hội làm quen, gặp gỡ rồi cả tỏ tình.

Hôm nào sẽ rủ cô ấy cùng cả phòng một bữa tạ ơn, cũng để chứng tỏ cho mấy tay làm cùng phòng chàng biết rằng: “Ta đây không “ếch nhồi” tý nào nhé! Ta cũng biết tán gái đấy, chỉ tội ta chưa thích, cơ hội chưa chín muồi đó thôi”.

Phen này, ngày chàng đưa nàng về dinh, mọi người sẽ lác hết mắt cho coi. Chàng bay bổng với ước mơ hạnh phúc, rồi chìm dần vào giấc ngủ êm đềm…

Bên nhà nàng, ánh đèn vẫn sáng. Dường như nàng vừa trút được lo âu hay gánh nặng gì đó. Thấy nàng luôn miệng lẩm bẩm: “Phù, đúng thật “đi câu” là nghề của chàng mới đúng”.

Mới “đóng thế” có một tháng nay thôi mà nàng thấy nhọc nhằn và điêu đứng lắm rồi. Ai đời chàng ngố ấy, thật là…

Liên bạn nàng, làm cùng phòng với chàng vẫn hay kể cho nàng nghe về chàng thiên tài có một không hai, giỏi giang, hiền lành lại đẹp trai, rồi cho nàng và cho cả chàng số điện thoại hai người. Nàng đã lưu đàng hoàng, hẳn hoi vào máy rồi ngồi chờ. Đợi đến gần thất vọng, mãi một tuần sau, mới thấy chàng rụt rè nhắn được cái tin ngắn gọn: “Em là bạn Liên à?”. Ngay sau tin nhắn đó, nàng đã tiên đoán, vụ này chắc nàng sẽ phải chủ động nhiều.

Vậy là nàng tạo điều kiện hết sức, tạo cơ hội hết mực, ấy thế nhưng mọi việc cứ ì ạch trôi vì anh chàng nhát quá. Cũng vì nàng mến phục chàng nên mới kiên gan thế, chứ nếu không đã đứng trước mặt chàng mà phất phơ chiếc cờ trắng xin hàng. Hình như từ bé chàng chỉ biết mỗi học, làm bạn với cuốn sách, chơi đùa cùng bút và học tập thầy giáo suốt ngày hay sao ấy. Chẳng biết gì cả. Nàng đã thuộc hàng “ngoan nhất xóm” rồi mà dường như chàng vẫn hơn nàng một bậc.

Xem ra nàng phải chủ động trong bị động nhiều hơn nữa, đánh mà như không đánh mới là đánh chứ. Cần “tương kế tựu kế”, giả như chàng có một kế nào đó thì phải vào hùa ngay, cùng chàng tác hợp cho cái kế đó thành công mỹ mãn mới là cao tay. Như hôm chàng nói: “Tiện đường công tác nên anh qua công ty đón em”. (Qua Liên, nàng biết thừa hôm ấy chàng xin sếp về sớm). Chàng can đảm quá! Nàng vội vội vàng vàng nhờ chú bảo vệ cất hộ cái xe máy vào kho rồi thỏ thẻ: “Bạn em nó mượn xe, đang định đi xe buýt về. May quá, mai anh cho em “quá giang” nữa nhé!”. Đấy, thế nên mới có thêm cơ hội. Ngồi chờ mãi không thấy quả sung nào rụng thì phải tự động trèo hái mà ăn mỗi ngày thôi.

Hôm nay thì vui rồi. Cuối cùng thì ánh nến huyền diệu, cùng ít nước hoa nàng xức theo người đã giúp chàng thu hết sức lực và dũng cảm để nói ba từ quan trọng. Vậy là công cuộc chinh chiến và yêu đương thành công đến 1/3. Gian nan ra phết, nhưng không kém phần thú vị vì chàng vẫn cứ đinh ninh là đã “tán đổ” được một lô cốt khó tính. Nàng bỗng cười tủm tỉm, tưởng tượng một bức tranh mà nếu nàng có chút ít năng khiếu hội họa mà vẽ nên thì đó sẽ là bức bán chạy nhất mọi thời đại: Hình một chú cá đang mắc vào lưỡi câu nhưng vẫn huênh hoang đi khoe với những con cá khác: “Tớ mới câu được thằng người to lắm. Giờ tớ đi theo nó đây”.

Đến giờ khi có thời gian mà hoài niệm về “những ngày xưa yêu dấu”, chàng và nàng lại đăm chiêu, ngơ ngác hỏi nhau: “Vậy là ai cưa ai đây?”. Một câu hỏi lớn không lời đáp!

Đừng làm anh mất ngủ

7 phản hồi

12h đêm – Nhắn tin chúc em ngủ ngon rồi lên giường nằm

Nằm đợi…

12h30′ – không thấy reply… nghĩ ngợi miên mang…

12h40′ – thử gọi điện cho em: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”

Tự dưng thấy lo lắng, cố nhắm mắt để ngủ…

12h45′ – Không thế ngăn mình đừng nghĩ. Bật dậy bật máy tính, chui luôn lên mạng với hi vọng mong manh tìm được bóng dáng em. Không thấy gì… Ngồi thức luôn chờ trời sáng.

Gì thế này? Sao lại thế này? Từng có cảm giác này rồi, đó là cảm giác không yên khi lo lắng cho người mình yêu thương, ghét cảm giác này quá. Chắc không có chuyện gì đâu, nhưng mà không thể ngăn mình không suy nghĩ, càng nghĩ lại càng thấy lo lắng…

Đêm nay sẽ rất dài, và ngày mai sẽ ổn thôi.

Điều học được

8 phản hồi

Đọc truyện của Adachi (một tác giả truyện tranh người Nhật), đôi khi tôi bắt gặp những câu nói, những bài học rất đáng trân trọng.

“Có khi sống cả đời cũng chưa chắc đã hiểu được nhau, nếu muốn có thể đi tới cuối con đường, chỉ có cách yêu và tin tưởng thôi”

Thật đáng để suy ngẫm.

Thường thì trong tình yêu, làm sao để bạn có thể yêu người ấy hơn? Phải chăng là cố gắng tìm hiểu người ấy? Và làm sao để bạn có thể giữ được người ấy? Phải chăng cũng phải hiểu người ấy hơn nữa…

Một trong những nguyên nhân khi chia tay là sao? “Chúng ta không hiểu nhau”!

Những điều đó vẫn thường xảy ra, vẫn luôn hiện hữu trong tất cả các mối tình, bởi vì một cách mặc định, con người ta luôn muốn hiểu hết mọi chuyện, và càng yêu thì lại càng muốn biết nhiều hơn về người mình yêu… Hạnh phúc cũng ở đó mà bất hạnh cũng ở đó.

Tôi thì đã tìm ra được hạnh phúc của mình rồi. Không cần phải hiểu nhiều, cũng không đòi hỏi người ta phải hiểu mình, chỉ cần tin tưởng mà thôi.

Đó là cách mình sẽ yêu, còn cách để giữ tình yêu thì sao? Đơn giản lắm: “Đừng bao giờ làm mất lòng tin của người ấy”

Có đôi chút điều muốn chia sẻ với các bạn