‘Thi sĩ’ trong trại giam

4 phản hồi

Buổi tối, đọc Vnexpress trong tâm trạng cũng xỉn xỉn rùi… nhưng khi đọc tới bài này, đến đoạn anh ấy làm thơ… có chút xao xuyến… rất mạnh trong lòng. Đem lên đây chia sẻ cùng mọi người, cũng là 1 trải nghiệm khi nhìn lại sự đời của một con người muốn làm lại cuộc đời…

Thương thay, chỉ khi người ta đánh mất tất cả thì mới biết trân trọng những gì mình đã có…

‘Thi sĩ’ trong trại giam

Ngày đáng nhớ nhất trong trại của Tấn là khi anh nhận được 1 triệu đồng tiền nhuận bút đăng báo. Anh giống như một đứa trẻ được điểm 10 trong ngày đầu tiên đi học, vừa hạnh phúc, vừa bối rối, ngơ ngác.

Sau 3 năm sống trong trại giam Tân Lập, có thời gian bình tâm để nhìn lại những việc đã qua, Nguyễn Thế Tấn nói rằng 19 năm cải tạo là cái giá quá rẻ cho những sai lầm của mình, vì nếu không có lẽ anh sẽ mãi trượt dài trong những u mê, nông nổi của một thời tuổi trẻ.

Là con út của một gia đình nông dân nghèo khó ở xã Anh Dũng – Kiến Thụy – Hải Phòng, tuổi thơ của Nguyễn Thế Tấn là những năm tháng cơ cực, nghèo khó. Bố mất sớm, anh trai đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài cũng bị đi tù vì làm ăn phạm pháp, nên bao nhiêu yêu thương, mẹ anh đều dành cả cho anh. Tấn còn nhớ, bà vẫn thường ôm anh bằng đôi tay xù xì, gầy guộc vì mưa nắng và nói: “Con là tất cả hi vọng và hạnh phúc còn lại của cuộc đời mẹ”.

Từ nhỏ Tấn đã rất thông minh, sáng dạ, nên gia đình hai bên nội ngoại đều yêu quý, dồn sức giúp mẹ Tấn nuôi con ăn học thành người. Ngày Tấn thi đỗ vào Đại học Hàng hải, nước mắt của người mẹ già cứ chảy dài theo những vết chân chim. Khi đó bà hạnh phúc đến nghẹn ngào, những tưởng những ngày tươi đẹp đã gần kề, còn cơ cực vất vả chỉ còn là quá khứ. Nhưng đó cũng là lúc, cậu sinh viên Nguyễn Thế Tấn bắt đầu những bước trượt đầu tiên trên con đường phạm tội.

Ba năm sau khi tốt nghiệp, Nguyễn Thế Tấn đã chuyển cả chục công việc, công việc nào Tấn cũng chỉ làm một thời gian rồi bỏ, vì nó chẳng thể nào đáp ứng nổi những nhu cầu sa đọa của Tấn.

Đỉnh điểm của những sai lầm của Tấn là ngày 17/12/2005. Ngày hôm đó, Tấn cắm xe của một đồng nghiệp cùng cơ quan với giá 3 triệu đồng, rồi nướng cả vào lô đề bài bạc. Trong một phút cùng quẫn, Tấn nảy ra ý tưởng đi ăn cướp.

Giấu sẵn một con dao nhọn trong người, Tấn thuê anh Nguyễn Văn Thật (54 tuổi), trú tại Ba Đình – Hà Nội, đi xe ôm từ Hà Nội lên Yên Bái. Khi đến tổ 44, phường Đồng Tâm – thành phố Yên Bái vào lúc 6h sáng, Tấn dùng dao nhọn đâm vào gáy anh Thật để cướp chiếc xe Honda 81. Tuy nhiên anh Thật đã kịp thời kêu cứu người dân địa phương. Nguyễn Thế Tấn bị bắt ngay ngày hôm đó và phải chịu mức án 19 năm tù giam cho tội ác của mình.

Chính Nguyễn Thế Tấn cũng rùng mình kinh hãi khi nhớ lại ngày hôm đó. Dù trượt dài trong những cuộc ăn chơi sa đọa, nhưng Tấn chưa bao giờ nghĩ rằng mình dám làm một việc phi nhân tính như thế. Tấn bảo, may mà tội ác đã không thành, vì nếu không, dù có thoát khỏi sự truy cứu của pháp luật, Tấn cũng chẳng thoát khỏi lưới trời lồng lộng.

Trước khi lên trại Tân Lập thi hành án, Tấn đã được đưa đến nhà của người lái xe ôm Nguyễn Văn Thật – nạn nhân của anh ta. Đến tận lúc đó, anh ta mới biết nạn nhân của mình là trụ cột của một gia đình nghèo, ngày ngày phải lăn lộn để sống qua ngày ở thủ đô, là một người bố của ba đứa con đang học đại học. Trong ngôi nhà chật chội, mặt đối mặt với người đàn ông mình đã suýt giết hại, là lúc lương tâm trở lại với Nguyễn Thế Tấn.

Lúc đó Tấn kinh sợ nghĩ rằng, nếu nạn nhân của mình chết đi, thì sẽ lấy ai là chỗ dựa cho cả cái gia đình tội nghiệp đấy? Sẽ có thêm một người vợ côi cút phải gồng mình nuôi 3 đứa con? Hình ảnh về người mẹ già ở quê nhà đã một mình tần tảo nuôi con đã khiến Tấn bàng hoàng khi nhận ra rằng, mình chút nữa đã đẩy một gia đình đến chỗ gần như không có lối thoát. Tấn bảo rằng, đó là lúc cái ác trong anh bị tiêu diệt, nhường chỗ cho khát khao được quay trở lại làm người.

Nguyễn Thế Tấn nói rằng, những ngày mòn mỏi trong tù, anh không ngừng sám hối. Nỗi đau ám ảnh trong ánh mắt người mẹ, nét thơ dại trên gương mặt của con và sự giận hờn, trách cứ trong giọng nói của người vợ đã khiến anh sống trong day dứt, tội lỗi. 3 năm ở trại giam Tân Lập, là 3 năm Nguyễn Thế Tấn thấm thía sự đau đớn và mất mát.

Đau đớn là khi người mẹ già đã ngoài 70 tuổi lặn lội lên thăm con, mang cho con từng lọ muối vừng mà bà đã kỳ cạch làm suốt đêm. Đau đớn là khi đứa con thơ hỏi: “Bố Tấn ơi, tại sao bố lại ở tù? Con vào ở tù chung với bố nhé!”. Khi người vợ đầu gối tay ấp lên thăm, mang theo lá đơn xin ly hôn là lúc Nguyễn Thế Tấn thấm thía cái giá phải trả cho quá khứ tội lỗi của mình. Tấn bảo rằng, anh không trách vợ, chỉ xót xa cho đứa con nhỏ vì mình mà sớm phải chịu cảnh thiếu thốn tình thương, bố ở tù còn mẹ đi lấy chồng khác.

Sống trong nỗi đau đấy, thấm thía sự mất mát đấy, anh bắt đầu làm thơ. Một bài thơ anh tặng người vợ cũ lúc nhận được tin chị đi xây dựng hạnh phúc khác. Không một lời trách cứ, van xin, chỉ một lòng nguyện cầu cho chị được hạnh phúc với duyên mới sau những bẽ bàng mà anh đã gây ra cho chị:

Chẳng dám cầu xin em ở lại
trăm đường nào biết một con đường
mười hai bến nước…nào trong đục?
Biết có gặp người thực lòng thương?
Nếu theo duyên mới mà hạnh phúc
Trăm xót ngàn thương cũng cam lòng
Chỉ e đò lại sang bến đục
Em lại ra về, tay trắng không…
Chuông chiều văng vẳng cuối trời xa
Tiếng chuông cầu nguyện, chuông nhắc nhở
Chuông nguyện hồn người hay hồn ta
…” (Thư gửi vợ).

Một bài thơ anh viết cho đứa con nhỏ dại, như một lời xin lỗi với đứa con tội nghiệp mà anh đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha:

Con đợi ba cùng đón trung thu
Bà thành thực bảo “chốn lao tù
Bánh, hoa không có, trăng không sáng”
– Ứ, cứ đợi ba về, đón trung thu
… Cứ thế con thơ chờ đợi mãi
Đêm lên trăng tới quá đỉnh đầu
Khuya về, trăng vẫn còn sáng tỏ
Chiếc đèn lồng…treo ở nơi đâu
”.

Một bài thơ khác anh viết cho mẹ trong ngày mẹ đến thăm lại là cái gập người đầy ăn năn của đứa con lầm lạc dành cho người mẹ bất hạnh, là sự day dứt trước những vất vả hy sinh của mẹ:

“Mẹ ơi con ở chốn này
Đêm đêm thương nhớ, ngày ngày chờ mong
Vậy mà khi gặp mẹ xong
Đã nghe day dứt cõi lòng tái tê
Đường xa vất vả mẹ đi
Thương con nào quản bốn bề gian lao…
Mẹ già như chiếc lá vàng
Đậu trong giông tố lại càng mong manh
Đầu bạc nuôi kẻ đầu xanh
Sinh con bất hiếu phận đành xót xa
…Con sai con lỡ phụ công
Thân con, đành vậy đau lòng mẹ cha…
Còn mẹ con khỏi bơ vơ
Vắng mẹ, rồi biết trông chờ vào ai
…Chiều nay trời cũng khóc thầm
Vời trông bóng mẹ khuất trong bóng chiều”
(Viết ngày mẹ đến thăm).

Đến lúc sa chân vào vòng lao lý, người mà Nguyễn Thế Tấn cảm thấy mắc nợ nhiều nhất là mẹ, và anh bảo đó là lúc anh thấm thía hơn bao giờ hết cái gọi là tình mẫu tử, cái gọi là “Con dại cái mang”. Tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ ngoài 70 tuổi, là niềm an ủi, là nguồn sức mạnh giúp anh thêm can đảm và tự tin trong những năm tháng trong trại giam dài đằng đẵng trước mặt.

Mặc dù vậy Tấn vẫn luôn tâm niệm rằng mình không được ủ rũ, không được ủy mị vì mình là một người đàn ông. Đã phạm tội thì phải biết chuộc tội, phải biết hướng thiện, không than vãn ngay cả than vãn trong lòng bằng những câu thơ.

Với anh, thơ là liều thuốc xoa dịu những vết thương tinh thần, là con đường giúp anh tìm lại ánh sáng lương tri, là dòng nước mát ươm mầm cho ước mơ phục thiện. 3 năm trong tù, anh đã làm được hàng trăm bài thơ. Rất nhiều bài đã bị “thi sĩ” ném vào sọt rác một cách tức giận vì thấy nó ngô nghê, trẻ con và không diễn đạt được tâm tư tình cảm của mình.

Thói quen của “thi sĩ trại giam” Nguyễn Thế Tấn là dù đang đi lao động hay trong giờ chơi thể thao, dù lúc đi ăn hay đi tắm, anh cũng dắt theo bên người một tờ giấy và một cái bút, “đề phòng” những lúc một tứ thơ bất chợt thoảng qua. Có những đêm, trong giấc mơ, anh mơ thấy có người tặng thơ cho mình. Chừng đó cũng đủ để buổi sáng thức dậy, anh có một bài thơ hay. Một người tù lãng mạn đã là một điều lạ, một người tù thích làm thơ gần như bị coi là điều không bình thường.

Chính thói quen kỳ lạ của “thi sĩ” đã khiến Tấn có thời gian bị các bạn tù xa cách, coi là kẻ lập dị, không bình thường. Nhưng giờ đây, sau khi đọc những bài thơ anh đăng trên báo, những người bạn tù bắt đầu yêu cầu Nguyễn Thế Tấn đọc thơ trong những giờ giải lao. Những người tù tìm thấy ở đó hình bóng của mình. Họ thấu hiểu và thêm đồng cảm với anh hơn.

Cái ngày đáng nhớ nhất trong trại của Tấn là ngày anh nhận được 1 triệu đồng tiền nhuận bút đăng báo. Cầm nhuận bút, bàn tay anh run rẩy, nước mắt anh trào ra. Nước mắt của một người thanh niên một thời lầm lỡ hoá ra giản dị đến không ngờ. Người tù ấy bảo rằng, anh giống như một đứa trẻ được điểm 10 trong ngày đầu tiên đi học, vừa hạnh phúc, vừa bối rối, ngơ ngác, chỉ mong nhảy chân sáo về nhà khoe với mẹ.

Trên cả vật chất, khoản tiền nhuận bút đó, những bài thơ đăng báo đó đã chứng minh sự hối cải, ăn năn và khao khát được làm một con người thực sự đang ngày ngày bừng cháy trong tâm hồn của người thi sĩ trại giam này.

Nguyễn Thế Tấn kể rằng, vì là những bài thơ trong tù, nên hành trình của nó cũng vất vả, gian nan. Anh đã phải viết thư cho những nhà văn, nhà thơ mà anh vô tình biết được địa chỉ qua các phương tiện thông tin đại chúng, anh đã phải thắc thỏm chờ hồi âm trong lo âu, hi vọng và cả thất vọng.

Người mẹ già tội nghiệp của anh, vì thương con đã không quản đường xa, lặn lội lên miền rừng núi Phú Thọ, mang thơ của con trai ngược đường về với hi vọng ước mơ trở thành thi sĩ sẽ giúp đứa con lầm lạc của bà tìm thấy được con đường về với cuộc sống. Vì vậy, những bài thơ đã được hàng vạn độc giả đọc chính là lời xin lỗi ý nghĩa nhất mà Nguyễn Thế Tấn dành cho người mẹ ở đất cảng Hải Phòng.

(Theo Cảnh sát toàn cầu)

Thế mới biết, không gì có thể bằng được tình mẹ…

Nhớ Hà Nội quá..

Để lại bình luận

Trước kia không hiểu cái cảm giác của người Hà Nội xa Hà Nội thế nào…

Mình cũng không phải là người Hà Nội, chỉ ở Hà Nội có 5 năm thôi…

Nhưng khi đi xa Hà Nội…

Nhớ quá!

Nghe bài hát yêu thích mà dường như không cầm được lòng mình. Những con phố ấy, những bờ hồ thường chở em đi dạo vòng quanh…

Rồi những hàng cây đó, những công trình đó…

Hà Nội hiện đại nhưng cổ kính, Hà Nội bé nhỏ hơn nơi đây nhưng lại gần gũi hơn…

“….Ước một ngày ta trở lại đây, nhẹ bước nơi đây trên đường Hà Nội….”

Bay!

6 phản hồi

Bay!
Vậy là cuối cùng tôi cũng đã bay! Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng luôn. Tôi đã đi xa, khá xa quê nhà, xa người thân, xa bạn bè và người yêu dấu để tìm đến nơi miền đất mới. Cũng là lần đầu tiên được đi máy bay…

Cảm giác đi máy bay thật thích. Lúc đầu máy bay cất cánh mình cứ tưởng như đang được chơi trò mạo hiểm trong công viên nhưng khi máy bay bay cao, xa dần thành phố thì lại bỗng thấy lưu luyến không tưởng. Lưu luyến vì con bay xa khỏi mẹ, vậy là cháu cũng bay xa khỏi gia đình, anh cũng đã xa em… Khi máy bay đã ổn định trên trời rồi thì thấy cũng chẳng khác gì đi xe ô tô là bao: Xóc và ồn!

Cái bay nào cũng giống nhau….

Một chú chim chỉ biết nhảy từ cành này qua cành khác thì mãi chỉ là 1 con chim chuyền cành. Nếu muốn làm con đại bàng mạnh mẽ kiêu hùng thì phải tập bay và phải bay! Phải bay thật cao, thật xa và có một con mắt sắc nhọn thì con đại bàng đó mới có thể tồn tại trong cái thiên nhiên đầy rẫy hiểm nguy cũng như tranh giành. Về cơ bản thì con người cũng thế thôi…

Bây giờ là ngày thứ hai kể từ lúc tôi đặt chân tới TP Hồ Chí Minh.Thành phố ở đâu nó cũng có cái giống nhau, chỉ có đường xá và con người nơi đó là khác. Từ lúc ban đầu thì tôi cũng trở nên bỡ ngỡ và ngu ngốc như bất cứ con cún nào bắt đầu tập leo cầu thang và trèo xuống, nhưng rồi sẽ ổn thôi. Chỉ có niềm tin, nỗ lực và cái tôi bản thân mới có thể trưởng thành trong cái xã hội mới này. Rất nhiều cái khác, rất nhiều thứ cần phải quan sát và học hỏi lại trước khi hòa nhập vào đây.

………………

Dành cho em yêu
Anh biết tình yêu là gì và như thế nào. Anh nghĩ mình đã hiểu và cười như thể “Biết rồi” trước mọi điều trong tình yêu, nhưng thời gian qua bên em thật sự làm anh thấy mình nghĩ khác, làm khác và trải nghiệm khác rất nhiều. Càng ngày anh càng thấy yêu và trân trọng em nhiều hơn. Không phải nâng niu như một quả cầu thủy tinh dễ vỡ, không có chỗ nào cho tình thương, mà tất cả là tình yêu dành cho một người con gái, cho một người phụ nữ đảm đang, thông minh và yêu anh quá nhiều.

Giờ đây anh đi xa lập nghiệp, anh sẽ không trở lại Hải Phòng hay Hà Nội khi anh chưa làm được điều gì, chưa trở thành ai đó ở nơi đây, trở lại thăm em và gia đình thì có. Khi đi xa anh lo lắng và lưu luyến nhất là em. Anh lo rằng em sẽ buồn và ốm yếu, anh lo rằng em sẽ nhớ anh và khóc nhiều. Anh biết em muốn nói rất nhiều rất nhiều rằng không cho anh đi, nhưng thực sự em cũng nể phục và thêm yêu 1 người đàn ông có ý chí và nghị lực đúng không cưng?

Rồi chúng ta sẽ được ở bên nhau mãi mãi, anh tin điều đó và anh sẽ phấn đấu cho điều đó. Hãy vững lòng tin và cùng nhau vượt qua thử thách của thời gian nhé, vợ đỉn!