Vì con, theo con, mẹ lên phố…

%(count) bình luận

Chị Nhung trĩu nặng với gánh chổi trên đường đi bán, những mong kiếm được nhiều tiền nuôi con ăn học.

Nghe tin Lê Đại Đồng (quê ở xã Hòa Bình, huyện Tây Hòa, Phú Yên) đậu vào trường Đại Học Y dược, Đại Học Huế, mẹ cậu là Võ Thị Mai đã chuẩn bị đầy đủ hành lý rồi thu xếp cùng người con trai của mình lên phố. Hành lý của con mang đi là quần áo, sách vở… Còn mẹ là cả đống xoong nồi, chén bát… Mẹ Đồng dự định khi vào Huế, 2 mẹ con sẽ thuê một phòng trọ để ở cùng với nhau.

Công việc của Đồng là sớm tối đi học, còn bà Mai thì ngày nào cũng chật vật để nấu nồi bánh canh mang ra chợ bán. Số tiền kiếm được tuy không nhiều, nhưng bà Mai cũng đủ để chi tiêu vào việc trả tiền thuê phòng, tiền ăn uống hằng ngày của 2 mẹ con. Còn lại thì bà dành dụm, chắt chiu mua quần áo và sách vở cho con đi học. “Nhà nghèo lắm, khi biết con mình đậu đại học. Tôi vừa mừng vừa lo. Thế là tôi quyết định “liều” theo con lên phố mong kiếm được một việc gì đó làm thêm nuôi cháu ăn học”, mẹ Đồng chia sẻ.

Cũng giống như chị Mai, ngày cô nữ sinh Lê Thị Quỳnh Mai, trúng tuyển vào trường Đại Học Sư Phạm Huế, chị Nguyễn Thị Nhung, quê ở Hương Thủy (Huế) lại khăn gói cùng con lên phố. Hằng ngày ngoài việc lo cho Mai 3 bữa cơm đạm bạc, chị Nhung còn tranh thủ gánh đống chổi đi khắp các “hang cùng ngõ hẻm” ở thành phố để bán. Cả ngày đi bộ bán những cây chổi đót, số tiền chị Nhung kiếm được cũng chẳng là bao. May ra thì cũng đủ chi tiêu cho cuộc sống của 2 mẹ con ở phố.

Để kiếm thêm tiền cho con đi học thêm và các khoản “phát sinh” khác, ngoài đi bán chổi ra, chị còn tranh thủ đi rửa bát đĩa cho các nhà hàng. Vất vả là vậy, nhưng chị rất vui vì đã làm trọn bổn phận của một người mẹ: “Nhiều hôm đi bán chổi, đôi chân tôi sưng tẩy không muốn bước. Nhưng thấy con mình ham học, lại ngoan ngoãn thế là tôi quên đi hết tất cả sự mệt nhọc. Đêm đêm đi làm thuê rửa bát chén cho các nhà hàng về, tôi chợp mắt được một chút rồi lại đi làm việc ngay. Ít khi có thời gian rảnh rỗi lắm”.

Không ai có thể biết rằng, người đàn bà có khuôn mặt khắc khổ, thân hình gầy còm chỉ còn một nắm xương hằng ngày vẫn đi bán vé số, bán báo dạo ở đường Trần Cao Vân (Huế) là mẹ của chàng trai Xứ Thanh Lê Huy Nam, sinh viên trường Đại Học Dân Lập Phú Xuân Huế.

Biết con mình học trường dân lập, tốn nhiều học phí, nhà lại nghèo, bố mất sớm, nên chị Hoàng Thị Lan, quê ở Nông Cống (Thanh Hóa) đã lặn lội, bắt tàu vào Huế để đi làm đủ nghề mưu sinh ở thành phố nuôi con ăn học.

Sáng nào cũng vậy, chị thức dậy sớm, cuốc bộ hàng chục cây số đường phố để đi bán báo dạo, bén vé số. Dù trời nắng như thiêu đốt hay mưa to gió lớn, đôi bàn chân của chị Lan vẫn miệt mài bước đi trên những con đường dài để kiếm được những đồng tiền trang trải cho cuộc sống sinh viên của con mình. Chị Lan tâm sự: “Tôi chỉ mong rằng sau này cháu tốt nghiệp tìm được một công ăn việc làm ổn định để nuôi thân thì tôi sung sướng lắm rồi. Chứ khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng cam chịu được cả”.

Tiến Giang

Advertisements

Thất tình, tự tử

6 phản hồi

Mấy bữa gần đây không gặp em, hình như anh sắp phát điên. Anh cộc cằn, khó tính, soi mói… Gặp em trên mạng, anh cứ chăm chăm để ý lời nói, thái độ để rồi suy nghĩ: “Thế là không được” rồi lại sửa chữa khiến cho em cảm thấy không thoải mái. Rồi cái gì đến sẽ đến, giận nhau rồi…

Giận nhau thì tất nhiên là phải xin lỗi, phải giải thích rồi, nhưng mà chưa nói xong thì đã… đi ngủ mất tiêu rồi. Làm anh nghĩ miên mang miên mang, không ngủ được. Thế là đầu óc nó cứ mụ mị đi, anh quyết định ngồi dậy mở máy làm gì đó để không nghĩ miên mang nữa. Làm gì đó ở đây là chơi game. Nhưng dạo này chơi game toàn thua, có khi lại mang thêm ức chế vào mình… tuy nhiên không chơi thì chẳng biết làm gì cả.

Chơi game, sẽ có nhiều người cùng chơi với ta, tất nhiên là không phải giãi bày với bọn gamer ấy rồi. Mà chơi game thì được giết, bị giết, tập trung vào chiến thuật, sẽ làm ta tạm quên đi mọi thứ, nếu đánh thắng thì hoan hỉ, đầu óc thoải mái, tâm hồn thư thái bềnh bồng… Dẫu gì thì cái lợi cũng có rất nhiều nên quyết định chơi game

Hình như đen tình đỏ bạc, chơi ngay trận đầu đã thắng, trận đấu kéo dài hơi lâu do ai cũng thong thả (về đêm mà). Chơi xong 1 trận thấy đỡ hơn nhiều. Tuy nhiên đã là gần 3h đêm, mình còn sức chứ mấy ai còn sức hầu mình tới giờ đó, trong room lèo tèo vài đứa, không đủ để bắt đầu 1 trận nữa. Vậy là lại chui vô giường… miên mang 1 lúc thì ngủ lúc nào không hay…

Sáng thức giấc khi thằng bẹn call bảo send nó cái tài liệu ôn thi, không thèm dậy ngay mà tiếp tục nằm nghĩ miên mang… Càng nghĩ càng thấy khổ tâm. Tất cả cũng chỉ tại mình, cứ chat với người yêu là lại có chuyện. Nghĩ kĩ thì rút ra kết luận “Con gái nào chat cũng thế, không phản ánh đúng bản chất”. Do vậy chat không ngoan không hẳn là đã không ngoan. Rồi thấy mệt mỏi quá, sao cứ phải hành mình thế này…

Đọc chính bài viết về 2 vợ chồng già mà mình mới post trên blog này, thấy cũng na ná. Biết đâu người yêu đòi chia tay thì sao nhỉ? Thì mình cũng đành đồng ý thôi, nhưng mình vẫn yêu người yêu lắm lắm… phải làm sao. Như trong truyện, người vợ chỉ nhận ra khi người chồng đã qua đời, thế cũng là 1 cách.

Lững thững vào nhà tắm, đánh răng rửa mặt, nhìn thấy chai Listerine… cái này khá là mạnh, chắc uống nguyên chai vào khả năng thăng là khá cao. Quyết định đổ ra nắp uống. May quá Listerine chỉ còn lại đủ 1 nắp, có nghĩa là đủ để súc miệng 1 lần, chưa đủ để thăng, thế là ọc ọc nhổ ra luôn. Mồm miệng thơm tho sạch sẽ, tinh thần khoan khoái. Có lẽ nỗi buồn trôi tuột ra theo đường… miệng rồi. Quyết định Hello ngày mới và refesh để tiếp tục ôn thi.

Thế là kết thúc 1 lần giận dỗi lãng xẹt