Triết lý viên kẹo

13 phản hồi

Có một câu chuyện rất hay, tạm gọi là “Triết lý viên kẹo”, chuyện là thế này: “Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo. (◕‿‿◕) *

Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu… xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn. >”<

Triết lý viên kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn. Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ có mỗi một ngày mà bạn đã không cho kẹo !

Advertisements

Mẹ dặn gái…

18 phản hồi

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ giang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao?”. Vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì? Anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “Mẹ không cần con!”. Lúc cáu giận, đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.

Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày!

Hẹn nhau ngày 28.

41 phản hồi

Lâu rùi mới đọc bài hay thế này, share cho các bạn…

“Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.
Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ..

Thêm

Đừng coi trọng đồ vật hơn con người…

12 phản hồi

Một ông bố mua được chiếc ô tô mới, ông ta rất vui.

Ông bố cẩn thận dùng khăn lau từng vệt bụi nhỏ trên xe.

Chiều đến, ông ta vào nhà tắm, tắm trong một tâm trạng hạnh phúc vì lần đầu tiên trong đời ông ta được sở hữu một tài sản lớn đến như vậy.

Sau khi tắm xong, ông ta lại ra chỗ chiếc ô tô mới để ngắm thành quả của mình, nhưng ông ta sửng sốt khi thấy đứa con trai của mình đang dùng 1 viên đá cào lên cánh cửa xe. Quá tức giận, ông ta dùng cái roi cứng, đánh liên tiếp vào tay đứa bé mà không để ý gì đến tiếng khóc gào, van xin của nó. Chỉ đến khi máu đứa bé thấm ướt tay áo nó, và nó cất tiếng hỏi trong tiếng khóc nghẹn ngào:

“Bố ơi, ngón tay con đứt rời ra rồi, có mọc lại được không hả bố?”

Ông bố đau điếng người khi nghe câu hỏi đó, lúc đó trời đất quanh ông như tối sầm lại. Ông ta dùng cây gậy thật to, chạy lại chỗ cái xe và liên tiếp đập nó. Ông ta đập đèn xe, rồi đập kiếng xe, đập thành xe…. Và khi ông ta định đập cánh cửa xe, nơi đứa con trai vừa cào xước, thì ông chợt nhận ra có 1 dòng chữ trên đó:

“BỐ ƠI, CON THƯƠNG BỐ NHẤT.”

Dã quỳ trên cao nguyên đất đỏ

4 phản hồi

“Tao đi chuyến này sẽ dứt khoát với Hà. Phải thực tế thôi, lấy Hạnh tao sẽ có chỗ làm ổn định ngay tại Bảo Lộc…” hắn nói như phân bua với bạn rồi quày quả lên xe, chiếc xe 24 chỗ đến Pleicu rồ máy lao đi, nhả vào không trung làn khói mỏng.

Hắn và Hà là đôi bạn thân từ nhỏ. Học hết phổ thông hắn vào Đại học còn Hà thi Trung cấp sư phạm, mặc hắn khuyên thế nào cũng không nghe. Tốt nghiệp, Hà về dạy ở một trường tiểu học ở Gia Lai. Tình yêu qua những cánh thư vừa lãng mạn vừa xúc động. Viết thư xong phải đạp xe gần chục cây số mới đến được Bưu điện văn hóa xã để gửi.

Xe đến thành phố lúc trời đã xế chiều, phải đi xe ôm thêm ba chục cây nữa mới tới trường Hà. Con đường đất đỏ bụi cuốn mù mịt, cao nguyên nắng gắt, hai bên đường hoa dã quỳ mọc um tùm. Các cô trong khu tập thể vui mừng đón hắn như người thân ở xa mới về còn Hà thì quýnh quáng cứ nhắc đi nhắc lại: “Anh lên răng không báo trước để em chuẩn bị?”.

Nhìn bữa cơm chiều hắn khẽ lắc đầu ngán ngẩm: Một đĩa cá khô, một bát canh chua không dầu không mỡ, một đĩa măng rừng ngâm ớt cay xé họng, các cô giục nhau bê cái này bê cái kia nhưng có gì mà bê? Hắn cố gượng cười ăn cho xong hai lưng bát để các cô vui, miếng cơm khô nghẹn bứ. Tiếng hát meo méo vì bình ắc quy hết điện phát ra từ chiếc cát – xét cũ mèm càng làm cho chiều thê lương ảm đạm.

Buổi tối các cô lấy cớ đi họp tổ chuyên môn để cho hắn với Hà tự nhiên. Hà đi tắm. Còn lại một mình hắn nhìn trân lên trần nhà mái ngói thủng lỗ chỗ, suy nghĩ xem phải nói lời chia tay như thế nào để Hà không sốc, mình có tàn nhẫn quá không? Cô ấy sẽ khinh ghét mình, sẽ căm hận? Hắn bỗng thấy sợ, nỗi sợ hãi vô hình.

Hắn với tay định cầm một cuốn sách đọc quấy quá lấy lại can đảm, có xấp giấy nhỏ trong cuốn sách văng ra, rơi tung tóe xuống sàn. Hắn nhặt một tờ lên xem: Giấy báo đã gửi tiền, đây là phần trả lại cho người gửi còn người nhận là… hắn. Một tờ, hai tờ ,ba tờ… Mắt hắn hoa lên, trong tai như có tiếng vo vo, mồ hôi vã ra. Hắn xếp lại cẩn thận, đặt cuốn sách lên kệ, nằm vật ra giường, nhắm mắt lại nhưng tất cả hiện lên rõ mồn một. Những tờ giấy báo đã gửi tiền hiện lên nhảy múa như trêu ngươi hắn.

Hà ra trường có việc làm còn hắn đang học, xuất thân từ vùng quê nghèo thuần nông nên chặng đường Đại học của hắn gian nan không gì tả xiết. Bố mẹ hắn chạy vạy mãi cũng chỉ đủ một tháng bốn trăm ngàn. Hắn là con trai dè xẻn mãi không đủ. Lúc đầu ngửa tay nhận tiền Hà gửi hắn cũng xấu hổ lắm, nhưng bức bách quá hắn đành chặc lưỡi. Một lần, hai lần rồi nhiều lần, cuối cùng hắn cảm thấy như sự đương nhiên. Lúc gửi qua Bưu điện, lúc Hà trực tiếp mang sang, chưa thấy người đã nghe tiếng: “Thằng cu Tình mô rồi, tiền choa đem đầy đủ rồi thi cử không ra chi đừng có trách”, vẫn chất giọng bỗ bã vô tư có phần nghịch ngợm của con gái Hà Tĩnh.

“… Anh đi tắm cho mát, cả ngày đi đường mệt rồi”. Tiếng Hà làm hắn giật mình. Hắn nhìn cô trân trân. Ôi! Hà dịu dàng thánh thiện quá, trái ngược hoàn toàn với Hạnh ma lanh quỷ quái. Hắn kéo Hà ra khỏi phòng cho đỡ ngột ngạt, cả hai bước lặng lẽ trên con đường đất đỏ, dưới ánh trăng mờ hắn thấy Hà đẹp và dịu dàng lạ. Mái tóc dài xõa xuống đôi bờ vai tròn trịa, mái tóc nhuộm màu bàng bạc dưới ánh trăng. Bất giác hắn siết chặt cô vào lòng, vục mặt vào mái tóc thơm mùi bồ kết. Những điều định nói giờ đã tan biến, cả hai cùng im lặng, thoang thoảng trong gió hơi đất, hương cà phê ngào ngạt và cả mùi ngai ngái của dã quỳ.

– “Anh ở chơi lâu không?”.

Hắn không trả lời, chỉ siết cô thật chặt. Nếu cao nguyên này không có dã quỳ thì sẽ ra sao? Rõ lẩn thẩn, đã là cao nguyên đất đỏ thì phải có dã quỳ, như cuộc sống này vẫn vậy đấy thôi.

Đình Dũng

Hai nửa hy sinh

13 phản hồi

Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể xiết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh – một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh.

 

Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô.

 

Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh: “Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.” Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả ngần ấy tiền. Nói rồi cô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi thêm điều gì nữa. Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa.

 

Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới.

 

Ngày chuyển nhà, anh bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ trước đây anh đều muốn vứt đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn bị rách khá nhiều chỗ. Anh không ngừng phàn nàn với cô: “Thôi bỏ cái chăn cũ này đi em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất nhiều. Em xem cả nhà mình toàn những đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này trong nhà trông thật chướng mắt”. Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che chở.

 

Một hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô bỏ cái chăn cũ đi. Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời anh. Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nào cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình giữa đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước. Anh vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy tiền chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán máu, biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại nỡ vất bỏ nó. Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa.

 

Một ngày anh có việc gấp phải ra ngoài, quên mang theo máy tính xách tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh viết hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết không lâu.

 

“Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôi lo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc chăn mới, thấy em nằm cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi thương em biết bao. Đã bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và rồi tình cờ tôi nhìn thấy trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị kim tiêm đâm vậy. Tôi bỗng hiểu ra tất cả. Hóa ra em nói dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em đã đi bán máu để có tiền mua chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu trở thành một người thành đạt, để có thể bù đắp lại những ngày tháng khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực hiện được lời thề đó. Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nhận một chút nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm vào mạch máu, một cảm giác nhói buốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi không thấy đau, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua chiếc chăn mới này. Tôi muốn nó là món quà bất ngờ dành cho em…”

 

Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời…

Một nửa

7 phản hồi

Lâu, rất lấu rồi không viết, tự nhiên hôm nay hứng thú viết vì nghĩ rằng, khi hứng thú thì viết cũng hay.

Hôm nay nhận được 1 đường link, dẫn tới một bài viết kể về 1 cô gái chia tay người yêu rồi gặp 1 anh chàng đáng ghét ở cty. Mọi thứ diễn ra như như phim Hàn Quốc rồi cuối cùng cái truyện ngắn ấy cũng để 1 kết thúc mở… Để tác giả đỡ phải nghĩ nhiều, để người đọc phải tự suy nghĩ. Riêng mình không nghĩ nhiều lắm vì không hiểu ý người gửi muốn mình nghĩ gì qua câu truyện đó!
Tối, đọc 1 câu truyện về cuộc sống của 1 đôi vợ chồng. Người kể là 1 người vợ “cá tính” và mạnh mẽ, tuy không phải là 1 nàng dâu ngoan nhưng kết chuyện, cô ấy vẫn thể hiện được bản tính của mình: ƯƠNG BƯỚNG. Rõ ràng như vậy còn tốt hơn là 1 cái kết mở! (http://dantri.com.vn/c130/s130-532114/anh-khong-con-yeu-em.htm).

Trong lúc này, tôi muốn tâm sự suy nghĩ thực sự của mình. 1 quan điểm, 1 góc nhìn và cũng là 1 suy nghĩ như tôi vẫn luôn nghĩ.

Một nửa của mình.

Đối với nhiều người, tình yêu dễ dàng vậy? Đến với nhau, trải qua những quãng thời gian mặn nồng, che chở, quan tâm, chăm sóc nhau nhưng rồi lại chia tay cũng nhanh như khi tình yêu tới… Và rồi lại bắt đầu một cuộc tình mới cũng y như vậy.

Và rồi nhiều người, yêu nhau sâu đậm, thời gian rất lâu… Nhưng thời gian cũng chính là kẻ thù. Nó làm cho 2 người không còn giữ được ngọn lửa ban đầu, nó làm cho 2 người trở nên chán ngán nhau… Và rồi chia tay. Nhưng chia tay lúc này, liệu có ai còn luyến tiếc thời gian đã qua? Có lẽ có, bởi vì có nhiều người sau 1 cuộc tình như vậy trở lên giống như con chim ngã cành – sợ hãi không dám thử bay nữa!

Có ai trên đời này hoàn hảo? Khẳng định là có, đấy là những người mới được yêu. Lúc đó mọi điều tốt đều trở thành hơn tất cả mọi người khác, và mọi khiếm khuyết đều bị lu mờ trước những mặt tốt… Nhưng rồi thời gian càng lâu, mọi thứ càng trở lên “bình thường”. Và tới 1 thời điểm nào đó, nó thành “tầm thường”. Mà có khi lại thành “xấu xa” nữa.

Cứ như vậy, các cuộc tình mà tôi thấy xung quanh mình cứ như những cái vòng hút. Gần 1 ai đó thì hút người đó vào, quay mòng mòng. Khi quay lâu rồi lại ném văng người đó ra người, để lại những cái đầu choáng váng, vẫn không hiểu tại sao, không hiều thật rõ “tại vì ai”…

Tôi hay thường trêu đùa những anh chị, những người bạn đã lập gia đình xung quanh mình những câu như “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” hoặc “Nồi nào vung đấy” để ám chỉ rẳng: Đúng là chỉ có chị mới chịu được anh hay anh mới chịu được chị.

Ngẫm lại chuyện yêu, bạn phải yêu bao lần mới tìm được ngưu, mã, vung của mình? Nếu nhiều, bạn thành 1 người đa tình, hoặc lăng nhăng. Ít quá, bạn chưa đủ trải nghiệm, chưa tìm kĩ! Nhưng thế nào là ít, thế nào là nhiều?

Rút cục, tôi đang đi vào cái vòng luẩn quẩn. Haiz, dừng ở đây thôi, vô đề lâu quá mà vẫn chưa nói được điều cần nói, hẹn lần sau nếu có dịp vậy….

 

Older Entries Newer Entries