‘Thi sĩ’ trong trại giam

4 phản hồi

Buổi tối, đọc Vnexpress trong tâm trạng cũng xỉn xỉn rùi… nhưng khi đọc tới bài này, đến đoạn anh ấy làm thơ… có chút xao xuyến… rất mạnh trong lòng. Đem lên đây chia sẻ cùng mọi người, cũng là 1 trải nghiệm khi nhìn lại sự đời của một con người muốn làm lại cuộc đời…

Thương thay, chỉ khi người ta đánh mất tất cả thì mới biết trân trọng những gì mình đã có…

‘Thi sĩ’ trong trại giam

Ngày đáng nhớ nhất trong trại của Tấn là khi anh nhận được 1 triệu đồng tiền nhuận bút đăng báo. Anh giống như một đứa trẻ được điểm 10 trong ngày đầu tiên đi học, vừa hạnh phúc, vừa bối rối, ngơ ngác.

Sau 3 năm sống trong trại giam Tân Lập, có thời gian bình tâm để nhìn lại những việc đã qua, Nguyễn Thế Tấn nói rằng 19 năm cải tạo là cái giá quá rẻ cho những sai lầm của mình, vì nếu không có lẽ anh sẽ mãi trượt dài trong những u mê, nông nổi của một thời tuổi trẻ.

Là con út của một gia đình nông dân nghèo khó ở xã Anh Dũng – Kiến Thụy – Hải Phòng, tuổi thơ của Nguyễn Thế Tấn là những năm tháng cơ cực, nghèo khó. Bố mất sớm, anh trai đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài cũng bị đi tù vì làm ăn phạm pháp, nên bao nhiêu yêu thương, mẹ anh đều dành cả cho anh. Tấn còn nhớ, bà vẫn thường ôm anh bằng đôi tay xù xì, gầy guộc vì mưa nắng và nói: “Con là tất cả hi vọng và hạnh phúc còn lại của cuộc đời mẹ”.

Từ nhỏ Tấn đã rất thông minh, sáng dạ, nên gia đình hai bên nội ngoại đều yêu quý, dồn sức giúp mẹ Tấn nuôi con ăn học thành người. Ngày Tấn thi đỗ vào Đại học Hàng hải, nước mắt của người mẹ già cứ chảy dài theo những vết chân chim. Khi đó bà hạnh phúc đến nghẹn ngào, những tưởng những ngày tươi đẹp đã gần kề, còn cơ cực vất vả chỉ còn là quá khứ. Nhưng đó cũng là lúc, cậu sinh viên Nguyễn Thế Tấn bắt đầu những bước trượt đầu tiên trên con đường phạm tội.

Ba năm sau khi tốt nghiệp, Nguyễn Thế Tấn đã chuyển cả chục công việc, công việc nào Tấn cũng chỉ làm một thời gian rồi bỏ, vì nó chẳng thể nào đáp ứng nổi những nhu cầu sa đọa của Tấn.

Đỉnh điểm của những sai lầm của Tấn là ngày 17/12/2005. Ngày hôm đó, Tấn cắm xe của một đồng nghiệp cùng cơ quan với giá 3 triệu đồng, rồi nướng cả vào lô đề bài bạc. Trong một phút cùng quẫn, Tấn nảy ra ý tưởng đi ăn cướp.

Giấu sẵn một con dao nhọn trong người, Tấn thuê anh Nguyễn Văn Thật (54 tuổi), trú tại Ba Đình – Hà Nội, đi xe ôm từ Hà Nội lên Yên Bái. Khi đến tổ 44, phường Đồng Tâm – thành phố Yên Bái vào lúc 6h sáng, Tấn dùng dao nhọn đâm vào gáy anh Thật để cướp chiếc xe Honda 81. Tuy nhiên anh Thật đã kịp thời kêu cứu người dân địa phương. Nguyễn Thế Tấn bị bắt ngay ngày hôm đó và phải chịu mức án 19 năm tù giam cho tội ác của mình.

Chính Nguyễn Thế Tấn cũng rùng mình kinh hãi khi nhớ lại ngày hôm đó. Dù trượt dài trong những cuộc ăn chơi sa đọa, nhưng Tấn chưa bao giờ nghĩ rằng mình dám làm một việc phi nhân tính như thế. Tấn bảo, may mà tội ác đã không thành, vì nếu không, dù có thoát khỏi sự truy cứu của pháp luật, Tấn cũng chẳng thoát khỏi lưới trời lồng lộng.

Trước khi lên trại Tân Lập thi hành án, Tấn đã được đưa đến nhà của người lái xe ôm Nguyễn Văn Thật – nạn nhân của anh ta. Đến tận lúc đó, anh ta mới biết nạn nhân của mình là trụ cột của một gia đình nghèo, ngày ngày phải lăn lộn để sống qua ngày ở thủ đô, là một người bố của ba đứa con đang học đại học. Trong ngôi nhà chật chội, mặt đối mặt với người đàn ông mình đã suýt giết hại, là lúc lương tâm trở lại với Nguyễn Thế Tấn.

Lúc đó Tấn kinh sợ nghĩ rằng, nếu nạn nhân của mình chết đi, thì sẽ lấy ai là chỗ dựa cho cả cái gia đình tội nghiệp đấy? Sẽ có thêm một người vợ côi cút phải gồng mình nuôi 3 đứa con? Hình ảnh về người mẹ già ở quê nhà đã một mình tần tảo nuôi con đã khiến Tấn bàng hoàng khi nhận ra rằng, mình chút nữa đã đẩy một gia đình đến chỗ gần như không có lối thoát. Tấn bảo rằng, đó là lúc cái ác trong anh bị tiêu diệt, nhường chỗ cho khát khao được quay trở lại làm người.

Nguyễn Thế Tấn nói rằng, những ngày mòn mỏi trong tù, anh không ngừng sám hối. Nỗi đau ám ảnh trong ánh mắt người mẹ, nét thơ dại trên gương mặt của con và sự giận hờn, trách cứ trong giọng nói của người vợ đã khiến anh sống trong day dứt, tội lỗi. 3 năm ở trại giam Tân Lập, là 3 năm Nguyễn Thế Tấn thấm thía sự đau đớn và mất mát.

Đau đớn là khi người mẹ già đã ngoài 70 tuổi lặn lội lên thăm con, mang cho con từng lọ muối vừng mà bà đã kỳ cạch làm suốt đêm. Đau đớn là khi đứa con thơ hỏi: “Bố Tấn ơi, tại sao bố lại ở tù? Con vào ở tù chung với bố nhé!”. Khi người vợ đầu gối tay ấp lên thăm, mang theo lá đơn xin ly hôn là lúc Nguyễn Thế Tấn thấm thía cái giá phải trả cho quá khứ tội lỗi của mình. Tấn bảo rằng, anh không trách vợ, chỉ xót xa cho đứa con nhỏ vì mình mà sớm phải chịu cảnh thiếu thốn tình thương, bố ở tù còn mẹ đi lấy chồng khác.

Sống trong nỗi đau đấy, thấm thía sự mất mát đấy, anh bắt đầu làm thơ. Một bài thơ anh tặng người vợ cũ lúc nhận được tin chị đi xây dựng hạnh phúc khác. Không một lời trách cứ, van xin, chỉ một lòng nguyện cầu cho chị được hạnh phúc với duyên mới sau những bẽ bàng mà anh đã gây ra cho chị:

Chẳng dám cầu xin em ở lại
trăm đường nào biết một con đường
mười hai bến nước…nào trong đục?
Biết có gặp người thực lòng thương?
Nếu theo duyên mới mà hạnh phúc
Trăm xót ngàn thương cũng cam lòng
Chỉ e đò lại sang bến đục
Em lại ra về, tay trắng không…
Chuông chiều văng vẳng cuối trời xa
Tiếng chuông cầu nguyện, chuông nhắc nhở
Chuông nguyện hồn người hay hồn ta
…” (Thư gửi vợ).

Một bài thơ anh viết cho đứa con nhỏ dại, như một lời xin lỗi với đứa con tội nghiệp mà anh đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha:

Con đợi ba cùng đón trung thu
Bà thành thực bảo “chốn lao tù
Bánh, hoa không có, trăng không sáng”
– Ứ, cứ đợi ba về, đón trung thu
… Cứ thế con thơ chờ đợi mãi
Đêm lên trăng tới quá đỉnh đầu
Khuya về, trăng vẫn còn sáng tỏ
Chiếc đèn lồng…treo ở nơi đâu
”.

Một bài thơ khác anh viết cho mẹ trong ngày mẹ đến thăm lại là cái gập người đầy ăn năn của đứa con lầm lạc dành cho người mẹ bất hạnh, là sự day dứt trước những vất vả hy sinh của mẹ:

“Mẹ ơi con ở chốn này
Đêm đêm thương nhớ, ngày ngày chờ mong
Vậy mà khi gặp mẹ xong
Đã nghe day dứt cõi lòng tái tê
Đường xa vất vả mẹ đi
Thương con nào quản bốn bề gian lao…
Mẹ già như chiếc lá vàng
Đậu trong giông tố lại càng mong manh
Đầu bạc nuôi kẻ đầu xanh
Sinh con bất hiếu phận đành xót xa
…Con sai con lỡ phụ công
Thân con, đành vậy đau lòng mẹ cha…
Còn mẹ con khỏi bơ vơ
Vắng mẹ, rồi biết trông chờ vào ai
…Chiều nay trời cũng khóc thầm
Vời trông bóng mẹ khuất trong bóng chiều”
(Viết ngày mẹ đến thăm).

Đến lúc sa chân vào vòng lao lý, người mà Nguyễn Thế Tấn cảm thấy mắc nợ nhiều nhất là mẹ, và anh bảo đó là lúc anh thấm thía hơn bao giờ hết cái gọi là tình mẫu tử, cái gọi là “Con dại cái mang”. Tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ ngoài 70 tuổi, là niềm an ủi, là nguồn sức mạnh giúp anh thêm can đảm và tự tin trong những năm tháng trong trại giam dài đằng đẵng trước mặt.

Mặc dù vậy Tấn vẫn luôn tâm niệm rằng mình không được ủ rũ, không được ủy mị vì mình là một người đàn ông. Đã phạm tội thì phải biết chuộc tội, phải biết hướng thiện, không than vãn ngay cả than vãn trong lòng bằng những câu thơ.

Với anh, thơ là liều thuốc xoa dịu những vết thương tinh thần, là con đường giúp anh tìm lại ánh sáng lương tri, là dòng nước mát ươm mầm cho ước mơ phục thiện. 3 năm trong tù, anh đã làm được hàng trăm bài thơ. Rất nhiều bài đã bị “thi sĩ” ném vào sọt rác một cách tức giận vì thấy nó ngô nghê, trẻ con và không diễn đạt được tâm tư tình cảm của mình.

Thói quen của “thi sĩ trại giam” Nguyễn Thế Tấn là dù đang đi lao động hay trong giờ chơi thể thao, dù lúc đi ăn hay đi tắm, anh cũng dắt theo bên người một tờ giấy và một cái bút, “đề phòng” những lúc một tứ thơ bất chợt thoảng qua. Có những đêm, trong giấc mơ, anh mơ thấy có người tặng thơ cho mình. Chừng đó cũng đủ để buổi sáng thức dậy, anh có một bài thơ hay. Một người tù lãng mạn đã là một điều lạ, một người tù thích làm thơ gần như bị coi là điều không bình thường.

Chính thói quen kỳ lạ của “thi sĩ” đã khiến Tấn có thời gian bị các bạn tù xa cách, coi là kẻ lập dị, không bình thường. Nhưng giờ đây, sau khi đọc những bài thơ anh đăng trên báo, những người bạn tù bắt đầu yêu cầu Nguyễn Thế Tấn đọc thơ trong những giờ giải lao. Những người tù tìm thấy ở đó hình bóng của mình. Họ thấu hiểu và thêm đồng cảm với anh hơn.

Cái ngày đáng nhớ nhất trong trại của Tấn là ngày anh nhận được 1 triệu đồng tiền nhuận bút đăng báo. Cầm nhuận bút, bàn tay anh run rẩy, nước mắt anh trào ra. Nước mắt của một người thanh niên một thời lầm lỡ hoá ra giản dị đến không ngờ. Người tù ấy bảo rằng, anh giống như một đứa trẻ được điểm 10 trong ngày đầu tiên đi học, vừa hạnh phúc, vừa bối rối, ngơ ngác, chỉ mong nhảy chân sáo về nhà khoe với mẹ.

Trên cả vật chất, khoản tiền nhuận bút đó, những bài thơ đăng báo đó đã chứng minh sự hối cải, ăn năn và khao khát được làm một con người thực sự đang ngày ngày bừng cháy trong tâm hồn của người thi sĩ trại giam này.

Nguyễn Thế Tấn kể rằng, vì là những bài thơ trong tù, nên hành trình của nó cũng vất vả, gian nan. Anh đã phải viết thư cho những nhà văn, nhà thơ mà anh vô tình biết được địa chỉ qua các phương tiện thông tin đại chúng, anh đã phải thắc thỏm chờ hồi âm trong lo âu, hi vọng và cả thất vọng.

Người mẹ già tội nghiệp của anh, vì thương con đã không quản đường xa, lặn lội lên miền rừng núi Phú Thọ, mang thơ của con trai ngược đường về với hi vọng ước mơ trở thành thi sĩ sẽ giúp đứa con lầm lạc của bà tìm thấy được con đường về với cuộc sống. Vì vậy, những bài thơ đã được hàng vạn độc giả đọc chính là lời xin lỗi ý nghĩa nhất mà Nguyễn Thế Tấn dành cho người mẹ ở đất cảng Hải Phòng.

(Theo Cảnh sát toàn cầu)

Thế mới biết, không gì có thể bằng được tình mẹ…
Advertisements

Nghĩ về em… lặng lẽ giữa mùa đông

2 phản hồi


Sẽ ra sao nếu không có được nhau.
Con đường dài, chỉ một mình em bước
Nhiều chông gai và thăng trầm phía trước.
Lúc nản lòng, em biết dựa vào ai?

Anh biết rằng… Đôi lúc em phân vân
Vì dịu dàng là điều anh hơi thiếu
Hơi ngây ngô, lại vụng về, tẻ nhạt
Tóm lại là: Không giống kiểu em yêu.

Vì chưa gặp em, anh vẫn là cậu bé.
Khi yêu em, lại mạnh mẽ từng ngày.
Đừng thắc mắc vì sao anh thay đổi
Vì em thôi – Người con gái anh yêu.

Đừng bao giờ, ta thôi nghĩ về nhau
Về những phút giận hờn không đáng có
Về những khi anh một mình trước gió
Nghĩ về em… lặng lẽ giữa mùa đông.

Thời gian tuy dài nhưng tình là vô tận
Nỗi nhớ nào cũng êm ả trước niềm tin.
Trong tim nhau, ta giữ một bóng hình.
Lòng ấm lại và thấy mình hạnh phúc.
Siu tầm – đỉn gửi

Nếu ai đã có lần…

16 phản hồi

Nếu ai đã có lần một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào.
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng.

Nếu ai đã có lần bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ , làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống.

Nếu ai đã có lần thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút những giây lòng mình trống vắng.

Nếu ai đã có lần nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là khởi đầu rất mới.

Nếu ai đã có lần cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá…

Nếu ai đã có lần sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót.

Nếu ai đã có lần thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười , một ánh mắt , một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó.

powered by performancing firefox

Bất chợt và vô tình

4 phản hồi

Bất chợt đến rồi lặng lẽ ra đi.
Vô tình ta đánh rơi thời gian bên cửa sổ.
Bật chợt đôi khi ta ngồi bên khung cửa gỗ.
Ta lại thấy mình vô tình quá đi thôi.

Bất chợt ta sà vào lòng mẹ.
Ta vô tình ta chỉ nắm tay ta.
Bât chợt nhận ra mẹ gầy gò nhỏ bé.
Chợt thấy rằng mẹ mỗi lúc mỗi xa.

Ta vô tình quên thời gian vẫn chảy.
Ta vô tình mái tóc mẹ bạc hơn.
Ta vô tình gót chân cha đã sờn.
Ta vô tình ôi ta vô tình vây?

Mẹ ơi, con về đây.

powered by performancing firefox

Hơn Một Lần..

7 phản hồi

Chuyện tình yêu hơn một lần nhắc lại
Hơn một lần tan tác cõi hồng hoa
Gian dối trong đời nào ai sẽ nhận ra
Trong cuộc sống hơn một lần-là hết

Giữa vở kịch đời những bi-hài-thua thiệt
Đêm sẽ hạ màn dẫu đóng chẳng nhập vai
Hơn một lần đâu có nghĩa là hai
Nhưng nào cũng có nhiều gì-chừng ấy

Khóc lại cười chút mặn nồng-đưa đẩy
Sân khấu yêu đương-vạn gian dối-ngàn đời
Những đua chen mua lấy một nụ cười
Trong đêm vắng hơn một lần-òa khóc

Biển hẳn sẽ vui giữa vô vàn ngọn sóng
Nhưng hơn một lần biển chỉ đợi cơn mưa
Tượng đá cô đơn những hoang vắng-dư thừa
Trái tim ấy hơn một lần đã chết…

Đừng trách người ơi

5 phản hồi

Người hờn trách sao tôi vô tình quá
Vẫn dửng dưng không hiểu được tình người
Người yêu tôi. Vâng, tôi biết lâu rồi
Nhưng khổ nỗi tim tôi băng giá quá
Sợ yêu đương, sợ cả tiếng hẹn hò
Dù bây giờ tình chân thật người cho
Tôi vẫn chẳng bao giờ dám nhận lấy
Xin hiểu tôi, xin người đừng hờn trách
Chuyện của tôi lúc mới bước vào đời
Tôi đã yêu – yêu say đắm 1 người
Mơ chung thuỷ khi người ta phản bội
1 lần yêu là 1 lần mang tội
Đến bây giờ tôi vẫn trả chưa xong
Nên khổ hoài người có thấy hay không??
Yêu lần nữa chắc sầu dâng trọn kiếp
Người hờn trách tôi cúi đầu nhận hết.
Nhưng người ơi, cho tôi được chối từ…

Bài thơ đôi dép

15 phản hồi

Hi hi, lâu lắm rồi blog không có bài gì mới. Chỉ vì nhiều thứ bận rộn, nhiều thứ vui bên ngoài mà quên đi blog. Hôm nay bỗng dưng nổi hứng lên blog coi, mọi cảm hứng lại tràn về khi đi dạo qua các blog khác…

Thế rồi quyết định phải cho blog thêm sức sống, và hôm nay đăng 1 bài thơ đã rất quen thuộc, và là 1 bài thơ mà mình rất thích…

Đôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia .

Older Entries