Chắc hầu hết mọi người đều biết soạn thảo văn bản bằng MS Word. Và mọi người đều quen tay sử dụng công cụ “Under” (quay lại) mỗi khi làm sai điều gì! Công cụ nào trong windows cũng đều có chức năng đó, quả thật là tuyệt vời. Nó cho phép chúng ta quay lại cái thời điểm tốt đẹp trước khi chúng ta làm sai điều gì đó. Và điều đó đồng nghĩa với việc không bao giờ phải lo lắng mình làm sai điều gì cả! Chỉ việc under là xong!

Đã bao giờ bạn ước cuộc sống cũng có cái nút under như vậy chưa? Tôi thì cũng có 1 vài lần rồi đấy. Tôi thực sự là không bao giờ nghĩ tới những vấn đề “hoang tưởng” hay “không thực tế” như vậy, nhưng có đôi lúc, quả thực là cũng muốn mơ mộng lắm đấy.

Giờ đây thì tôi không muốn under như vậy, vì quả thực mình cũng không phải sai lầm gì mà muốn under lại cả… mà tôi muốn cái to lớn hơn cơ!

Quả thực dường như số phận xô đẩy (hay như chính mình quyết định) tôi trở thành 1 kỹ sư công nghệ thông tin. Quá quen với việc làm cái gì cũng có thể under, làm project nào cũng thế, tốt thì làm tới cùng, giữa chừng không tốt thì bỏ đi làm lại! Đấy là những project (dự án phần mềm) quy mô nhỏ, chứ lớn không đủ thời gian công sức thì phải ngồi tìm lỗi và sửa lỗi… rất mất thời gian.

Không một người nào học CNTT mà không phải làm quen với việc làm và sửa. Dù bất cứ chuyên ngành nào cũng thế: lập trình, mạng, thiết kế…v…v…

Không lẽ công việc nó đã như vậy thì cuộc sống cũng thế ư?

Nhiều khi, nhận thấy trong 1 vấn đề to lớn nào đó, mình cảm thấy mình đã làm sai khá nhiều, mà thực sự là rất khó khăn trong việc nhận ra cái sai của mình ở đâu để mà sửa lỗi. Những lúc như thế, tôi thường tìm cách “làm lại” project cuộc sống bằng cách “trốn tránh”. Trốn tránh cũng như là để quên đi cái cũ, làm lại 1 cái mới. Nhiều lần như thế rồi!

Nhưng có nhiều vấn đề hiện tại, tôi không thể trốn tránh bởi vì tôi không thể từ bỏ nó, thế là tôi phải tìm ra lỗi, phải sửa chữa sai lầm. Không thể để cái lỗi đó mà cứ tiếp tục chạy chương trình, đó là tính cách của một người làm trong ngành CNTT, ít ra là với tôi quan niệm như thế.

Và bây giờ, tôi đang phải như vậy. Nhiều lúc mình nghĩ tại thời điểm đó thì nó là đúng, là tốt. Nhưng khi nhiều chuyện nó đan xen, nó xảy ra rồi thì mới thấy là không ổn. Thế là phải đưa nó về mức bình thường! Thật là mệt mỏi. Cơ mà biết làm sao được, nói là số phận thì hơi ỷ lại, nhưng bác tôi có nói 1 câu “Tính cách làm nên số phận”, do vậy, tôi thấy đó là tính cách của tôi, chấp nhận và sẽ luôn luôn làm theo như thế!

Tối hôm nay tập trung nhiều thành viên đội Nghệ An 2007. Thật sự bất ngờ và vui sướng khi nhìn thấy lại nhiều người như vậy tập trung nhà anh Thắng. Tôi trở nên say ngay từ buổi ban đầu nhìn thấy mọi người! Tôi trở nên ngu ngơ, điên điên ngay từ những giây phút đầu. Tự dưng tôi thấy hạnh phúc ghê gớm. Những người, những anh em, những em út cùng bên nhau, sống và vui buồn cùng nhau ngày nào lại tập trung ngày hôm nay. Tôi như trở lại chính con người ở Nhân Sơn ngày ấy (Bởi vì hiện nay tôi thấy mình khác đi nhiều lắm). Tôi không ngờ mình lại có tình cảm sâu sắc với mọi người như vậy… Trời mưa rất to, điện mất, nhưng có xá chi. Bởi chúng ta đã từng sống gian nao và vất vả hơn thế nhiều. Mấy anh em ngồi bên nhau. Cũng là chén rượu phạt rượu mừng như thế, cũng vẫn là những câu chuyện thông thường như thế, nhưng sao ấm áp và vui sao. Nhưng mà cũng chính bởi hôm nay tôi mới nhận ra 1 điều. Nhận ra cái điều mà tôi phải viết bài UNDER vào giây phút này, 12h đêm Chủ nhật ngày 15/6/2008

Advertisements